Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày
Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-03-11 15:37:36 | Lượt xem: 2

Đây chính là mũi tên nhẹ bẫng, không phải loại thiết kiếm cùng kiếm đồng thau dày nặng, cách xa như vậy, người bình thường làm sao có thể cách xa như vậy ném ra khí thế như vậy? Không có khả năng!

Lý Thích Chương bị dọa đến mất hồn mất vía, thật vất vả mới hoàn hồn, lại phát hiện Vũ Trinh và người kia đã đi rồi, rõ ràng đã phát hiện tung tích của hắn, không ngờ cũng không nghĩ tới đến xem thử, như thế, khinh thường hắn như thế.

Mặt vốn dĩ trắng bệch nhanh chóng đỏ bừng, Lý Thích Chương vừa phẫn nộ vừa sợ hãi, đám tôi tớ bên cạnh hắn hoảng sợ hỏi hắn thế nào, lại có người cẩn thận hỏi có muốn tiếp tục đi theo không, Lý Thích Chương phồng mũi lên hai cái, lộ ra vẻ mặt thẹn quá hóa giận, đứng lên một cái ném rơi cung trong tay mình, quay đầu đi ngay,”Đi theo cái gì, ngươi không có đầu óc sao, có tên họ Mai kia ở đây, chúng ta có thể lấy được cái gì, những thứ vô dụng này, có thể đánh thắng được hắn sao?”

Đám tôi tớ không dám phản bác chọc giận hắn, tất cả đều cúi đầu đi theo phía sau hắn, cho dù có người lộ ra vẻ mặt không cam lòng cũng rất nhanh che giấu, không dám nói thêm một chữ.

Lý Thích Chương bước nhanh trong rừng cây, hai mắt đỏ bừng, môi run run, trong lòng hung tợn nghĩ: “Mối nhục hôm nay, ngày khác nhất định phải đòi lại!”

Đáng thương hắn cũng không biết, phía trước còn có một số “bằng hữu” do Miêu Công phái tới đang chờ hắn.

Hai mũi tên kia là lời cảnh cáo của Mai đạo trưởng, giáo huấn của Vũ Trinh còn chưa bắt đầu.

Vũ Trinh buông cánh tay xương trắng đang nắm trong tay xuống, khẽ cười một tiếng: “Đi, thay ta chiêu đãi hắn thật tốt.”

Bạch cốt thoáng chốc hóa thành mây mù tiêu tán.

Vũ Trinh đứng dậy từ trên mặt đất, Mai Trục Vũ đưa tay đỡ một cái, Vũ Trinh thuận tay dựa vào người hắn, nhìn Cốt Quỷ đã đi xa cười nói với hắn: “Trong núi sâu này, tuy không có yêu vật đại gian đại ác gì, nhưng tỉnh quái trời sinh nuôi dưỡng cũng không ít, cũng coi như nghe lời.”

Mai Trục Vũ tận mắt nhìn thấy nàng triệu hồi tỉnh quái trong một mảnh núi rừng này, để chúng đi vây kín Lý Thích Chương, cho dù không tận mắt nhìn thấy, Mai Trục Vũ cũng có thể tưởng tượng được kết cục của Lý Thích Chương sẽ thảm thiết đến cỡ nào, nếu nghị lực hơi kém, không chừng sẽ bị dọa điên.

Nhiều tỉnh quái như vậy đồng loạt xuất động, cũng không phải đơn giản như bốn người Ngụy Hỉ bị vây trong núi rừng lúc trước.

Mai Trục Vũ chỉ nghĩ một lát rồi quên chuyện này đi, tự nhiên có lỗi thì phải trừng phạt, trừng phạt xong thì không cần để ý, dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Vũ Trinh hiển nhiên cũng không tốn quá nhiều tâm tư vào Lý Thích Chương, nàng cười tủm tỉm dẫn theo Mai Trục Vũ tìm đường, tìm được một dòng suối núi ẩn giấu trong khe núi.

“Nhìn xem, đẹp không?”

Bên khe suối này có rất nhiều tảng đá lớn, khe hở giữa các tảng đá để lọt ánh dương, rọi xuống dòng nước tĩnh lặng, nước suối trong vắt tựa pha lê, có thể nhìn rõ những hòn đá và gỗ mục chìm dưới đáy, mọc lên từng mảng rêu xanh.

Trong bóng râm, rêu hiện lên màu xanh thẫm, còn phần được ánh dương chiếu vào lại xanh mướt, tựa như cành lá non đầu xuân, chìm dưới làn nước càng thêm trong trẻo.

Ven suối mọc lan rừng, nửa rủ xuống mặt nước, khẽ lay động.

Ánh sáng hắt bóng đan xen biến khe suối và đầm nước ngăn cách thành một chốn tĩnh mịch huyền ảo.

Đám gia nhân không theo tới, nơi đây chỉ có hai người họ, Vũ Trinh ngồi trên một tảng đá lớn, tiện tay nhặt một hòn sỏi ném xuống suối, gợn lên từng vòng sóng nhỏ.

“Hằng năm ta đến dãy núi này đi săn, đều ghé nơi đây nghỉ ngơi.

Đôi khi tâm trạng không tốt, ta cũng sẽ một mình thúc ngựa rời Trường An thành vào núi săn thú.” Thân ở chốn phồn hoa đô hội, chung quanh luôn náo nhiệt, nhưng thỉnh thoảng cũng thấy mệt mỏi phiền muộn, mấy năm trước nàng vô tình tìm được nơi này, về sau cứ tâm tình không tốt là đến đây một lúc.

Mai Trục Vũ không hề lên tiếng, kỳ thực hắn biết rõ nơi này.

Lần đầu tiên gặp Vũ Trinh, chính là ở chốn này.

Bất quá khi ấy chỉ có hắn trông thấy Vũ Trinh, Vũ Trinh lại không phát hiện ra hắn.

Hắn đang đuổi theo một con ác yêu vô tình xông vào, nửa người đẫm máu mệt mỏi bụi bặm, mà Vũ Trinh đang ở bên khe suối này tẩy rửa thân thể, có lẽ là do khi đi săn đã bắn dính máu lên người.

Vũ Trinh không nghe thấy lang quân lên tiếng, ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, lại thấy hắn hoàn toàn không có ý thưởng thức phong cảnh tuyệt diệu nơi đây, trái lại còn có vẻ thần hồn điên đảo trông rất mơ hồ.

Phía dưới vành tai vẫn còn ửng hồng.

Đây là làm sao vậy? Vũ Trinh nhìn trái nhìn phải, chẳng phát hiện có đều rất bình thường.

“Lang quân.” Mai Trục Vũ cúi đầu nhìn mặt nước, không nhìn nàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8