“Mận Ngọt”
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:50:16 | Lượt xem: 4

Lần đầu tiên cha nuôi gặp , đang ăn một bát cơm thiu.

Những con ruồi đói khát tranh ăn với , thậm chí rảnh tay để xua đuổi chúng.

Sau đó, ông đưa về nhà.

Tổ chức cho bữa tiệc sinh nhật bảy tuổi.

Ông : “Tiểu Quân, hôm nay là ngày tái sinh của con, từ nay ngày mỗi năm sẽ là sinh nhật của con.”

Mọi đều mỉm với .

Chỉ nuôi, khi buổi tiệc kết thúc, gầm lên: “Nó là con riêng của , đúng ?”

1

là đứa con thứ hai của cha ruột, còn một chị gái. 

Mẹ mang bầu to, trốn đông trốn tây để sinh con trai. 

Chị gái mười tuổi vì thể giúp việc nên dì tạm nhận nuôi. Còn bảy tuổi thì bỏ nhà.

Đó là mùa hè, bụng bầu của thể che giấu. Bố trốn núi ban ngày, ban đêm mới lén lút xuống núi cho chút đồ ăn, dùng rổ tre úp bàn. 

Lần đó, họ hai ngày về nhà. đói quá, uống đầy bụng nước lạnh. Sau cùng, chịu nổi nữa, xúc cơm thiu trong nồi lớn lên ăn, kịp cầm đũa, cứ thế lấy tay nhồi miệng. Ruồi bay tranh ăn trong bát, cũng đuổi . Các bạn mùi vị cơm thiu như thế nào ? Chua, đắng, khi cầm lên kéo thành sợi dài, giống như… nôn mửa.

Cha nuôi thấy như thế qua cửa sắt. Ông lớn tiếng ngăn , đưa cho một cái bánh. Có vị đắng, còn chảy nước. Không ngon hơn cơm thiu là mấy. 

Sau mới , đó là sô cô la nhập khẩu, đắt. Một miếng thể đổi hai cân kẹo bạc hà. 

Ông dạy vẽ tranh đất bằng cành cây, chờ cùng hai ngày, cha ruột cuối cùng cũng trở về. Họ bế theo đứa em trai mới sinh, trắng trẻo mập mạp. Không giống , bẩn thỉu và gầy gò. 

Nghe cha nuôi đưa , ruột do dự suốt đêm. 

Sáng hôm , bà bảo cha ruột g.i.ế.c một con gà, đầu tiên gắp cả hai cái đùi gà cho . “Ăn nhanh !” 

Đùi gà nấu đủ mềm, răng chảy m.á.u. để ý, c.ắ.n đứt xương, hút sạch nước thịt bên trong. 

Mẹ ruột sờ mặt gầy gò của , nước mắt như mưa: “Đừng trách , nhà nào cũng cần sinh con trai. 

Chú trông là nhà giàu, con đến nhà họ sẽ hơn ở đây nhiều. Đến nhà , ngoan, lời.”

2

ôm c.h.ặ.t lấy chân , lóc van xin bà: “Sau con sẽ ngoan hơn, đừng đưa con cho khác.”

cha ruột mạnh mẽ gỡ tay , ông kiên nhẫn: “Mày , thì em trai mày nộp tiền phạt.”

“Nhà lấy tiền?”

Hôm đó mặt trời gay gắt.

Bóng của ông kéo dài, bao phủ c.h.ặ.t lên .

thành tiếng trong bóng tối khổng lồ, run rẩy.

Cha nuôi tiến lên, bịt c.h.ặ.t tai , nhăn mặt : “Đừng những điều với trẻ con. Nó sai chuyện gì!”

Ông bế lên chiếc xe máy cao, đội lên đầu chiếc mũ bảo hiểm duy nhất. Mũ quá to, như một ngọn núi rung rinh. Cũng như… một cái ôm lớn. Xe máy nổ máy, phun làn khói đen. 

Mẹ ruột đuổi theo, nhét tay nửa gói kẹo bạc hà: “Tất cả đều cho con, tất cả đều cho con!”

Kẹo bình thường bà đều khóa , chỉ khi cư xử thật mới thưởng cho một viên. Đừng trách , cũng còn cách nào khác.”

Cha nuôi vặn ga, làn gió mạnh ập đến, thổi tan những lời dặn dò và hối hận của ruột.

 

nắm một nắm kẹo bạc hà nhét miệng.

Mát lạnh.

Đắng nghét!

Đứa trẻ nhỏ bé như hiểu nổi.

Tại một viên kẹo thì ngọt, mà một nắm kẹo đắng đến ?

Cha nuôi đưa về nhà, tổ chức sinh nhật cho

Ông nắm tay , : “Hôm nay là ngày tái sinh của con, từ nay mỗi năm ngày sẽ là sinh nhật của con.” 

Họ hàng trong nhà đều đến. Ngoài nuôi với vẻ mặt lạnh nhạt, những khác đều nhẹ nhàng với

mặc váy công chúa, cầm d.a.o nhựa, mặt là chiếc bánh sinh nhật hai tầng, cứng ngắc chiếc máy ảnh đen sì. 

vô cùng lo sợ, cảm giác như là kẻ trộm. Trộm thời gian của một nàng công chúa nào đó. Đợi đến khi phép thuật tan biến, sẽ trở nguyên hình. 

Quả nhiên, đêm đó ngủ , thấy nuôi nghiêm giọng chất vấn: “Anh đây qua với những phụ nữ đó bỏ qua, bây giờ còn đem cả con cái về nhà. Anh coi là gì? Cái gì mà con nuôi, nó chính là con riêng của đúng ? Anh còn bắt nó, thật quá đáng!” 

Ánh trăng mờ nhạt, nắm c.h.ặ.t mép cửa.

Ngước mắt thấy cửa phòng đối diện mở, ánh mắt căm ghét của trai Chu Kỳ xuyên qua khe cửa, ghim c.h.ặ.t lên .

3

cẩn thận đóng cửa , sợ đến nỗi dám vệ sinh. 

Kết quả là, tè dầm. Trời tuyệt vọng thế nào khi tỉnh dậy. 

Mẹ nuôi vốn ưa , ngày đầu tiên bẩn ga trải giường mềm mại, thơm tho của bà, bà chắc chắn đuổi khỏi nhà ngay lập tức. 

Lúc 5 giờ sáng, lén lút dậy, ôm ga trải giường nhà vệ sinh. Ngâm ga trải giường trong một cái thùng lớn, cởi giày và chân trần bước

 

Đang dẫm một lúc thì một giọng lạnh lùng vang lên phía : “Mày đang gì đấy?” sợ hãi giật , ngã ngửa , phịch xuống đất. Thùng nước đổ, nước chảy ướt sũng cả .

Mẹ nuôi đưa tay . vô thức ôm đầu, run rẩy: “Cha, đừng đ.á.n.h con, đừng đ.á.n.h con, con dám tè dầm nữa.” 

Đợi một lúc, một bàn tay lạnh lẽo kéo lên từ mặt đất: “Cái thùng đó để rửa cây lau nhà.”

Hả? nó còn sạch hơn cái thùng dùng để gánh nước ở quê. 

“Quần áo và ga trải giường thể giặt bằng máy giặt.” 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8