“Mận Ngọt”
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:50:17 | Lượt xem: 4

Máy giặt hai l.ồ.ng hiệu Tiểu Thiên Nga, sử dụng. 

Mẹ nuôi cầm tay dạy , : “Sau , quần áo trong nhà đều do mày giặt.” Điều dễ hơn so với việc giặt đồ ở sông nhiều. 

vẫn gây rắc rối. trộn lẫn quần áo màu sáng và màu tối, váy trắng của nuôi nhuộm thành màu bẩn thỉu. 

tức giận: “Mày chiếc váy bao nhiêu tiền ? Tao nhịn hai tháng mới mua , chỉ mặc một !” “Việc nhỏ như thế mà cũng .”

Cha nuôi giải vây: “Tiểu Quân cố ý, mua chiếc mới là .” 

Mẹ nuôi càng tức giận hơn: “Nói dễ quá, chiếc váy đắt lắm.” 

Cha nuôi chỉ suông. Tối đó ông mua về một chiếc váy y hệt. Ông còn lén gọi ngoài, đưa cho một cái kẹo to bằng nắm tay giấu ở hành lang. “Đây là cái kẹo lớn nhất trong siêu thị, ăn . Bà cả ngày mặt lạnh, nhưng thực chỉ là con hổ giấy, lòng lắm, con đừng sợ bà .”

Mẹ nuôi giống hổ giấy, vì bà phát tiếng gầm như sư t.ử: “Cái kẹo tám đồng một viên, tám đồng thể mua hai cân thịt! Chu An Bang, đầu óc nghĩ gì ! Còn cái váy , dùng nước tẩy ngâm là trắng , tiền để trong túi nóng chân ?”

Cha nuôi thường xuyên cãi vì những chuyện như . Lúc đó hiểu, lớn lên mới

Cha nuôi là họa sĩ, bản tính hiền lành, lãng mạn. Trong túi ông chỉ hai mươi đồng, nhưng sẵn sàng rút hết tiền mua cho nuôi một bó hoa hồng nhưng vô dụng. Khi cảm hứng đến, ông cưỡi xe máy vẽ cảnh. Ông là họa sĩ lang thang trai, nhiều tri kỷ nghệ thuật. Những việc vặt vãnh trong cuộc sống đều đè lên vai nuôi. 

Chủ nghĩa hiện thực và chủ nghĩa lãng mạn va chạm . Không thể ai đúng ai sai. Cha nuôi đàn ông , nhưng tuyệt đối ! Vì thế nuôi ghét yêu, suốt ngày nóng nảy. Đối với , bà cũng chút tình cảm nào.

Cái kẹo lớn đó đưa cho Chu Kỳ. Anh nhận đập vỡ xuống đất, căm ghét : “Tao cần kẹo của mày!” 

Cha nuôi là thể ở yên một chỗ. Lần , ông ở nhà hơn một tháng. Đợi tất thủ tục nhập học của , một buổi chiều trời âm u, ông để một bức thư, cưỡi xe máy lên đường lang thang một nữa.

Mẹ nuôi giận dữ, xé thư thành mảnh vụn, kéo tay lôi ngoài, đẩy khỏi cửa. “Cút cút cút, ông thì mày cũng ! Còn bảo tao chăm sóc mày, !”

Đêm tháng Chín se lạnh. Đèn trong hành lang hỏng, ôm tay cửa sổ, trăng lưỡi liềm mây đen che phủ. Đây chính là thế giới của ?! Dù trăng, cũng chỉ là chút ánh sáng mờ ảo.

Không bao lâu. sắp ngủ . Cửa phòng kêu cọt kẹt mở . Mẹ nuôi từ cao xuống, lạnh lùng xen lẫn ghét bỏ: “Vào .”

Trên bàn ăn một bát mì trứng nóng hổi, bên đặt đôi đũa dành riêng cho . Mẹ nuôi đóng cửa phòng ngủ chính. Bụng kêu ùng ục, cẩn thận ăn hết bát mì. 

Cha nuôi gọi điện về hai mỗi tuần, hỏi sống thế nào, . Ông kể cho về những gì ông thấy trong chuyến . Một bông hoa màu sắc lạ, một con ch.ó hoang thông minh, và cảnh bình minh rực rỡ nhất trong đời. 

Ông kiên nhẫn lắng chia sẻ những chuyện hàng ngày. Cuối cuộc gọi, ông luôn : “Tiểu Quân, đợi chú vẽ xong, sẽ mang quà bí mật về cho con!” 

Mỗi xong, điện thoại đưa cho nuôi, bà luôn với giọng vui: “Trước đây nó, mười ngày nửa tháng cũng thấy gọi điện về. Sao, con quan trọng bằng nó ?”

Mẹ nuôi luôn lạnh nhạt với . Anh trai cũng ghét . Chúng học cùng một trường. Mỗi ngày đều học cùng , chỉ dám lẽo đẽo theo . Bạn học của luôn đùa: “Chu Kỳ, đây là em gái mới của mày ?”

5

Anh luôn cau : “Nó em gái tao, nó là do bố tao nhặt về.”

Trẻ con cũng sắc mặt để đoán ý. Anh trai thích , và là đứa trẻ mới đến từ nông thôn, nên đều cô lập . Khi thầy thể d.ụ.c tổ chức trò chơi đối kháng một đối một, luôn là bỏ . Điều chút buồn, nhưng vẫn chịu đựng .

Vài tháng trôi qua như . Đến mùa đông . Sáng sớm, phát hiện nuôi sắc mặt . hỏi nhỏ, bà lườm một cái: “Mày mong tao gặp chuyện ?” 

Thế là dám hỏi thêm. Ra khỏi nhà, phát hiện quên mang bài tập hôm qua. Nên về lấy. 

Kết quả là thấy nuôi ngất xỉu trong phòng khách, gọi mãi cũng thấy phản ứng. Đầu óc vang lên những tiếng ù ù, cảm giác như gió lạnh từ khắp nơi thổi lòng n.g.ự.c.

lảo đảo ngoài, gõ cửa nhà hàng xóm. Chú Lưu và cô Lưu vội vã mở xe bán tải chở nuôi đến bệnh viện. 

kiên quyết theo. Nỗi sợ như hàng nghìn xúc tu bám c.h.ặ.t lấy , rên rỉ khe khẽ, nước mắt ngừng rơi. Từng giọt nước mắt rơi mặt nuôi. 

Không bao lâu, bên tai thấy giọng lạnh lùng quen thuộc: “Khóc tang ? Tao c.h.ế.t mà!” Mẹ nuôi tỉnh . Môi run rẩy ngừng, lâu mới bật lớn tiếng.

Mẹ nuôi cau mày: “Mày ồn ào quá.” Cô Lưu bên cạnh khẽ : “Con bé sợ lắm, chị đừng dọa nó nữa.” 

Sau khi tan học, Chu Kỳ cũng đến bệnh viện, mắt đỏ hoe chỉ mũi mà mắng: “Tất cả là tại mày, vốn đang khỏe, từ khi mày đến mới ốm!” 

May mắn là nuôi chỉ thiếu m.á.u do thiếu sắt, khi truyền dịch và nhận một ít t.h.u.ố.c cùng thực đơn, bác sĩ cho bà xuất viện. Bà cần nghỉ ngơi, mỗi trưa dì mang cơm cả ngày tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8