“Mận Ngọt”
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:50:19 | Lượt xem: 3

Đã ba ngày , sắc mặt nuôi vẫn khá lên. lo lắng. Trong bếp, dùng d.a.o gọt hoa quả lén cắt tay , m.á.u đỏ tươi từng giọt rơi nồi canh mà dì mang tới. Không nhỏ bao nhiêu giọt, cảm thấy ch.óng mặt. 

Lúc đó, Chu Kỳ hét lớn từ phía : “Mày gì mà nhỏ m.á.u canh?” “Máu của mày độc, mày g.i.ế.c tao ?” 

Anh chạy tới đẩy mạnh , đầu va tay nắm cửa. Đau đến mức đầu óc trống rỗng. Mẹ nuôi cũng đ.á.n.h thức, bà dùng giấy quấn quanh ngón tay , lạnh lùng hỏi: “Mày đang ?”

6

lấy hết can đảm ngẩng lên bà, giọng run run: “Dì bảo cô thiếu m.á.u nên mới ốm.”

“Máu của con nhiều lắm, con thể chia cho cô một chút!” Nước mắt tràn , “Cô uống m.á.u của con, cô thể mau khỏe ?”

Mẹ nuôi môi khẽ run, mãi lời nào.

rưng rưng nước mắt Chu Kỳ: “Anh ơi, đừng ghét em. Anh yên tâm, em chỉ cần một chút xíu tình yêu của thôi.”

đưa ngón cái và ngón trỏ , chỉ một cách nhỏ. Rồi dần thu hẹp , cuối cùng chỉ còn một khe hẹp lọt ánh sáng. cầu xin Chu Kỳ: “Em chỉ cần chừng thôi, ?”

Chưa từng yêu thương, dù vẫn thể mơ hồ sống tiếp. một khi nếm trải vị ngọt của tình yêu, sẽ như nghiện, thể bỏ .

Chu Kỳ nắm c.h.ặ.t t.a.y, mặt đỏ bừng, hét mặt : “Đồ ngốc, uống m.á.u thể bổ m.á.u!”

Mắng xong, chạy khỏi bếp, lên lầu và đóng sầm cửa .

Mẹ nuôi đỡ dậy, lệnh: “Ngồi sofa, để tao tìm hộp t.h.u.ố.c.”

lên phòng ngủ chính lầu, cánh cửa phòng khách vang lên tiếng gõ.

mở cửa, hai đó như một gáo nước lạnh dội mặt, đông cứng nước mắt trong mắt .

Là cha ruột!

Khác với sự ngỡ ngàng của , họ kích động. Họ cố gắng chen trong nhà, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Lai Đệ, cuối cùng cũng tìm con !”

Mắt đỏ hoe, kích động sờ áo và mặt : “Nhìn con , mặt mày tệ thế ? Vừa , họ đối xử với con ?”

“Mẹ tưởng rằng bao giờ tìm con nữa.”

Mắt đảo qua đảo họ. Thật kỳ lạ. Lúc tim đập thình thịch. Không niềm vui khi tái ngộ mà là nỗi sợ nên gặp .

Cha ruột hút xong điếu t.h.u.ố.c cuối cùng, vứt đầu t.h.u.ố.c đang cháy hành lang, kéo tay ngoài: “Đừng nhiều, , về nhà với bọn tao!”

Mẹ lau nước mắt, mặt mừng rỡ: “Ở quê sắp xây đường cao tốc, mỗi chia hai vạn đồng. Con về nhà, nhà sẽ thêm hai vạn đồng. Có tiền , cả nhà sẽ bao giờ xa cách nữa.”

7

Họ kéo ngoài. bám c.h.ặ.t t.a.y khung cửa, giấy cầm m.á.u rơi xuống, m.á.u chảy ròng ròng. Máu chảy dọc theo khung cửa như con rắn bò xuống.

Một khó địch bốn tay, tim như rơi băng lạnh. Có lẽ bây giờ, chính là lúc phép thuật tan biến. Xe bí ngô, giày pha lê, váy , ngôi nhà ấm áp, cuối cùng chỉ là một giấc mơ tỉnh .

Khi sắp kéo , từ phía vang lên tiếng bước chân xuống cầu thang. Mẹ nuôi cầm hộp t.h.u.ố.c ánh đèn hành lang vàng nhạt, mắt lạnh lùng tới.

Muôn vàn nỗi sợ hãi lúc hóa thành sự tủi vô hạn. Không bao nhiêu cảm xúc dâng trào đến cổ họng, gần như vô thức gọi một tiếng: “Mẹ…”

Mẹ nuôi mắt lóe lên, bước nhanh tới, mắng: “Các ? Tay nó đang chảy m.á.u, thấy ?”

Cha ruột để tâm: “Chỉ trầy da chút xíu, gì nghiêm trọng .”

Mẹ ruột nhặt tờ giấy bẩn từ đất, đè lên ngón tay : “Đi thôi, về nhà.”

Họ tiếp tục kéo ngoài. Bàn tay mỏng manh nhưng mạnh mẽ của nuôi giữ c.h.ặ.t cổ tay . Bà lạnh lùng :

“Các bỏ là bỏ, mang là mang . Nó là con , mèo hoang ch.ó hoang ngoài đường. Hơn nữa, lúc đó các nhận tiền.”

sững , ngơ ngác ruột. Bà né tránh ánh mắt .

Cha ruột mặt sầm : “Không chỉ hai nghìn đồng , đợi chúng nhận hai vạn đồng trợ cấp, sẽ trả hai nghìn đồng cho các .”

Chu Kỳ cũng xông , ôm c.h.ặ.t lấy từ phía : “Tiểu Quân là em gái , các đừng hòng mang con bé .”

, nước mắt ngừng rơi xuống. Anh quát : “Khóc cái gì mà , đồ ngốc, dùng sức chứ!”

Đôi bên giằng co, tranh cãi ầm ĩ. Trong lúc giằng co, tóc nuôi xõa , một cái cúc áo khoác cũng giật rơi.

Hàng xóm thấy động tĩnh đều đến giúp nuôi bảo vệ .

Mẹ nuôi chút thời gian, vuốt tóc rối, ánh mắt đầy phức tạp: “Con theo họ ?”

Mẹ ruột thở hổn hển, : “Nó là con dứt ruột đẻ , chắc chắn sẽ theo .”

Cha ruột cũng đầy vẻ tự tin.

cẩn thận nắm tay nuôi: “Con , cùng trai.”

Chu Kỳ mừng rỡ nhảy lên, lớn tiếng: “Nghe thấy , thấy , nó với chúng , các mau cút khỏi nhà .”

Cha ruột giận dữ, giơ tay định tát : “Tao sinh mày nuôi mày sáu bảy năm, mấy tháng mày quên sạch. Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ vong ơn bội nghĩa !”

Từ nhỏ đến lớn ông đều như . Hễ vui là đ.á.n.h đập . Nỗi sợ khắc sâu xương tủy, im tại chỗ, theo bản năng giơ tay che đầu.

Trong khoảnh khắc đó, nuôi kéo . Cái tát , trúng ngay mặt bà.

Mặt bà nhanh ch.óng sưng lên, khóe miệng rỉ m.á.u.

Chu Kỳ như quả b.o.m nổ tung, lao đ.á.n.h cha ruột : “Ông dám bắt nạt , đ.á.n.h c.h.ế.t ông!”

Ngọn lửa giận dữ bừng bừng cháy trong . c.ắ.n mạnh cánh tay cha ruột.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8