“Mận Ngọt”
Chương 8
đội đầu trọc đến trường, và quả thật trở thành đứa nổi bật nhất trường.
Giáo viên chủ nhiệm gọi lên chuyện, khi trình bày xong, thầy cảm động đến rơi nước mắt.
“Thôi bắt em kiểm điểm nữa, từ nay đội mũ học nhé.”
nhân cơ hội : “Thầy ơi, thầy thể trả sách tham khảo cho em , đều là dùng tiền tiêu vặt cho để mua, hu hu hu…”
Giáo viên chủ nhiệm ngay lập tức ngừng , trừng mắt : “Nghĩ nhỉ.”
“Bản kiểm điểm đủ sâu sắc, cái khác!”
Ơ…
Quả nhiên là gừng càng già càng cay.
Cha nuôi đưa nuôi khám.
Bác sĩ áp lực tinh thần quá lớn, dẫn đến rụng tóc.
Phải giữ tinh thần thoải mái, vui vẻ.
Những ngày đó tình cảm của họ , nuôi cũng đội tóc giả nữa, nếu ai hỏi, bà thể tự nhiên trả lời.
Sức khỏe của Chu Kỳ dường như cũng qua giai đoạn khó khăn, tốc độ hồi phục nhanh ch.óng.
Sau mùa đông tái khám, bác sĩ tình trạng của hiện tại thể học .
vẫn chú ý vài điều.
Mẹ nuôi , thường thích sách xem phim.
Ban đầu bà và cha nuôi đến với vì cùng sở thích, sự đồng điệu về tinh thần.
Cha nuôi khuyên bà bài phê bình phim và sách cho một nền tảng.
Dù nhuận b.út nhiều, nhưng nuôi nền tảng văn hóa sâu rộng, cuốn hút, thu hút một lượng fan và bạn bè.
Bà tìm giá trị của .
Sau khi Chu Kỳ học , chăm chỉ và tập trung hơn , thành tích định tăng lên.
Những ngày hòa hợp trôi qua hơn một năm.
gần như nghĩ rằng chúng sẽ mãi hạnh phúc như .
Cho đến một buổi trưa bình thường, chuông tan học reo, cùng các bạn ùa căng tin như đàn bê non.
Chúng còn trẻ, cơ thể như đáy.
Luôn dễ đói.
Đi sớm mới thể lấy món thích, mới nhanh ch.óng ăn cơm.
Cuối cùng cũng đến lượt , vươn cổ cô phục vụ cúi đầu và ngọt ngào : “Cô ơi, cháu một phần sườn xào chua ngọt, thể cho cháu thêm vài miếng sườn ạ?”
Cô ngẩng đầu lên, khi thấy khuôn mặt đó, suýt cầm nổi hộp cơm.
Cô mặc đồng phục việc, lưng cong, khóe mắt đầy nếp nhăn.
Cô già hơn nhiều so với trong ác mộng của .
vẫn nhận ngay lập tức –
Mẹ ruột của .
Mẹ ruột cũng sững sờ.
Sau vài giây ngập ngừng, bà thử hỏi: “Lai Đệ, con là Lai Đệ ?”
17
Cầm cái vá, tay bà khẽ run, nước mắt chảy tràn trong hốc mắt: “Lai Đệ, con nhận ?”
“Mẹ là của con mà!”
yên tại chỗ, lạnh buốt.
Những lời bàn tán từ năm lớp một ùa về trong đầu như thủy triều.
“Nó thế nào mới cha ruột bán chứ!”
“Nhà tớ ch.ó con tớ còn nỡ bán mà!”
…
Mẹ ruột xúc động, từ cửa sổ thò tay , nắm c.h.ặ.t cổ tay : “Trời mắt, Lai Đệ, cuối cùng cũng tìm thấy con !”
“Mẹ sai , từ nay sẽ hết lòng bảo vệ con, con về nhà với chúng nhé.”
Người xếp hàng phía thúc giục: “Có định lấy đồ ăn ?”
bừng tỉnh, hất tay bà , từng chữ rõ ràng: “Cô ơi, cho cháu một phần sườn xào chua ngọt, cảm ơn!”
Mẹ ruột mắt đẫm lệ, ngơ ngác.
lớn: “Một phần sườn xào chua ngọt.”
Người quản lý nhà ăn tiến tới, quát: “Đứng ngây đó gì, học sinh đang chờ kìai!”
Mẹ ruột lúc mới lau nước mắt.
Bà cho một muỗng sườn đầy, nhưng khi thấy mặt quản lý nhăn nhó, đổ bớt một nửa.
Thật nực .
Đến vài miếng sườn cũng dám cho nhiều, dám lớn tiếng sẽ bảo vệ hết .
thừa nhận.
Mẹ ruột chịu từ bỏ.
Khi tan học, bà đợi ở cột hành lang, khi qua, bà nắm c.h.ặ.t lấy .
Vừa :
“Lai Đệ, lúc đó cũng bất đắc dĩ!
“Mẹ cố ý đưa con , những năm qua đêm nào cũng mơ thấy con cầu xin đừng đưa con .
“Bây giờ thể tìm thấy con, là ý trời, ý trời!”
…
Bà to.
Các bạn học xì xào.
“Bà lấy cơm là của Chu Quân ?”
“Bố họa sĩ, là nhà phê bình phim ?”
“Hóa nhận nuôi!”
…
Mẹ ruột : “Lai Đệ, quỳ xuống xin con, con tha thứ cho , về nhà với ?”
Nói , bà quỳ xuống.
Lúc đó, đầy mười lăm tuổi.
Cha nuôi bảo vệ .
Tốt đến mức quên rằng con vốn dĩ nhiều khía cạnh xa, đến mức đối phó thế nào với cảnh .
giận tủi .
Mặt đỏ bừng, hét lên với bà: “ sẽ về với bà, sẽ bao giờ về với bà.”
Người xem ngày càng đông.
như con khỉ ép biểu diễn.
Họ sẽ gì về đây?
Tham giàu phụ nghèo?
Quên nguồn cội?
Vô ơn, bạc tình?
Mẹ ruột bò tới kéo áo .
lúc gì, thầy hiệu trưởng lao .
Thầy hai lời, kéo cùng “phịch” một tiếng quỳ xuống.
Thầy chắp tay ruột: “Chị , quỳ xuống xin chị, đây là trường học, bây giờ là giờ tan học, xin chị đừng loạn ở đây ?”
quỳ thẳng lưng, chất vấn ruột: “Nếu và con trai của bà cùng rơi xuống nước, bà chỉ thể cứu một , bà sẽ cứu ai?”
18
Mẹ ruột ngập ngừng: “Con, các con cùng rơi xuống nước?”
cao giọng hơn: “Bà sẽ cứu ai?”
Môi ruột run rẩy: “Cả hai, cả hai đều cứu!”
“Dối trá!” kích động, “Lúc đó vì con trai, các nhốt trong nhà.”
“Mùa hè nóng nực, các về, đói đến mức ăn cơm thiu.
“Để nộp tiền phạt cho em trai, các đưa với giá hai ngàn đồng.
“Các buôn bán trẻ em, các phạm pháp, các sợ kiện các ?”