Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mãnh Long Thiên Y
Chương 172: Nói xong

Cập nhật lúc: 2026-03-16 06:57:22 | Lượt xem: 1

Liêu Phi Lãng đứng một bên đã ngồi không yên.

“Thưa thầy, thầy đừng do dự nữa. Mạng người quan trọng, nếu thây băn khoăn thì để em đứng ra bảo đảm!”

Nói xong, anh ta không quan tâm Vân Trung Sơn quyết định thế nào mà nhấc chân chặn Thượng Quan Nam và Thượng Quan Nhược Minh lại.

Vân Trung Sơn hít sâu một hơi, nhìn về hướng bóng dáng Liêu Phi Lãng rồi đi theo.

Thượng Quan Nam mang theo một đám người khí thế hung hăng muốn đuổi Lý Cảnh Thiên ra ngoài, nhìn thấy Liêu Phi Lãng dám cản bọn họ thì không khỏi nổi giận.

“Bác sĩ Liêu, tôi kính trọng anh là người của phái học viện, cũng mong anh đừng dính vào chuyện này. Nếu không…”

Thượng Quan Nam nói được một nửa thì không dám nói ra lời đe doạ sau đó.

“Bác Thượng Quan, để anh ấy thử đi!” Giọng của Hạ Hầu Thanh truyền đến từ xa xa, Thượng Quan Nhược Minh hơi cau mày lại.

“Lúc này cô đừng làm loạn được không, sao có thể giao. mạng của Nhược Hoa cho người như thế được?”

Hạ Hầu Thanh nhìn đám lão già với ánh mắt lạnh lùng.

“Trước kia Lý Cảnh Thiên đã cứu mạng Nhược Hoa nên đủ để chứng minh y thuật của anh ta. Dù sao những người này cũng không có cách, để Lý Cảnh Thiên thử một lần đi. Nếu xảy ra chuyện không may thì không phải các người vừa văn có thể xử trí anh ta sao?”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trầm mặc.

Đám lão già này sớm đã chướng mắt kẻ dám giành công lao của họ, hận không thể trừng trị anh một trận.

“Cô chắc chắn Lý Cảnh Thiên có thể trị khỏi cho Nhược. Hoa như vậy sao?” Thượng Quan Nam trầm giọng mà nói.

Hạ Hầu Thanh không hiểu nổi thái độ của Thượng Quan Nam. Theo lý thì con gái mình bệnh tình nguy kịch, ông ta không phải là người sốt ruột, lo lắng nhất sao?

Vì sao bây giờ trông ông ta lại là người bình tĩnh nhất ở đây?

Cô cố nén chút khó chịu trong lòng: “Chỉ cần một cơ hội, nếu trị không hết thì để mặc các người xử trí anh ta! Mà Hạ Hầu gia cũng sẽ đưa ra bồi thường tương ứng!”

Lý Cảnh Thiên nhíu mày lại.

Không phải đó chứ…. Các người dùng mạng của tôi để đánh cược, có hỏi qua ý kiến của tôi chưa?

Rốt cuộc mày của Thượng Quan Nam cũng buông lỏng như đã đạt được thứ mình mong muốn.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: “truyen aaZ.Z” để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8