Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mãnh Long Thiên Y
Chương 284: Là hai vị nào muốn so tài đàn cổ tranh vậy?

Cập nhật lúc: 2026-03-16 07:07:40 | Lượt xem: 2

Kiều Nguyệt Hàm đang chuẩn bị những bước cuối cùng cho bữa tiệc sinh nhật của mình, nghe tin ở hiện trường có người muốn so tài đàn cổ tranh, lại còn nhờ cô tới làm trọng tài, cảm thấy tò mò và mới mẻ nên lập tức chạy tới hiện trường.

“Là hai vị nào muốn so tài đàn cổ tranh vậy?”

Châu Bình thấy Kiều Nguyệt Hàm tới thì lập tức làm ra vẻ mặt nịnh bợ.

“Kiểu tiểu thư! Cô tới rồi! Quá tốt rồi! Tôi ngưỡng mộ cô đã lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp cô rồi. Cô ngoài đời còn đẹp hơn trong hình mười mấy lần! Cho dù là máy ảnh tốt nhất đi nữa cũng không thể chụp ra được vẻ đẹp của cô.”

Kiều Nguyệt Hàm sớm đã cảm thấy miễn dịch với những lời ton hót nịnh bợ như vậy rồi. Cô chỉ cười nhạt:

“Cảm ơn! Là anh muốn so tài cổ tranh sao?”

Người đẹp hỏi, Châu Bình vội vàng đáp : “Đúng vậy, Kiều tiểu thư. Màn so tài

này là do tôi đề nghị, cũng là tôi nhờ người mời cô tới. Trên hòn đảo nhỏ này, nếu nói người có thể có khả năng thưởng thức đánh giá đàn tranh, thì chỉ có cô thôi.”

Kiều Nguyệt Hàm chỉ cười nhạt một tiếng.

“Tiên sinh quá khen, tôi chỉ là nhàn rỗi không có việc gì làm nên tùy ý đàn mà thôi, không hề có tư cách làm làm giám khảo đâu. Yến tiệc ở sảnh trước sắp bắt đầu rồi, mời các vị nhanh chóng di chuyển đến sảnh chính!”

Trong lời nói cô ấy lại có ý từ chối!

Trong lòng Châu Bình lo lắng!

Cơ hội không dễ gì mới đến tay, không thể để vuột mất như thế được!

Anh ta nhanh chóng cản lại Kiều Nguyệt Hàm đang định rời đi.

“Nếu Kiểu tiểu thư đã tới rồi, vậy thì xin chỉ điểm cho tôi một chút!”

Kiểu Nguyệt Hàm hơi xoay người, né tránh sự đụng chạm của anh ta, không hề trả lời mà chỉ hỏi mọi người:

“Người còn lại tham gia so tài là vị nào?”

“Là tôi.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên, Kiều Nguyệt Hàm theo tiếng nói nhìn về phía đó, chỉ nhìn thấy Lý Cảnh Thiên cách đó không xa, mỉm cười nhìn anh.

Trong thoáng chốc, Kiều Nguyệt Hàm như ngây người.

Mọi khi một mình ở cùng Lý Cảnh Thiên cô không có cảm giác này. Nhưng bây giờ cô mới phát hiện, ở trong đám đông, Lý Cảnh Thiên lại giống như hạc giữa đàn gà vậy.

Cảm giác như anh vừa xuất hiện thì tất cả những người xung quanh sẽ bị lu mờ, cho dù cảnh có đẹp tới đâu đi nữa.

Chỉ cần liếc nhìn một cái, Kiều Nguyệt Hàm lại đột nhiên cảm thấy xấu hổ.

Cô có chút kinh ngạc: “Lý tiên sinh? Anh lại biết đàn tấu cổ tranh sao? Sao. không nói sớm cho tôi biết?” Đột nhiên Kiều Nguyệt Hàm có chút hưng phấn!

Vốn dĩ cô còn nghĩ rằng, phải dùng cách nào mới có thể khiến Lý Cảnh Thiên ở lại một đêm, cũng có thể ở bên cô nhiều hơn.

Xin chỉ dạy tay nghề chính là cái cớ tuyệt hảo! Lý Cảnh Thiên lại lắc đầu, tỏ vẻ bất lực.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: “truyen A-zZ” để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8