Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mãnh Long Thiên Y
Chương 292: Đúng rồi!

Cập nhật lúc: 2026-03-16 07:07:49 | Lượt xem: 3

Giả?

Mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, thì thấy Lý Cảnh Thiên đang khoanh tay, nheo mắt như chim ưng nhìn chằm chằm lên sân khấu.

Kiều Nguyệt Hàm khó tin nhìn đồ bên trong hộp, lại nhìn Lý Cảnh Thiên.

“Anh Lý, đồ này là giả ư?”

Lý Cảnh Thiên cười cười:

“1500 năm trước cả thiên hạ chỉ có một chiếc đàn sắt Phượng Hoàn, vô số người tranh đoạt. Sau một lần cuối cùng đã đánh rơi chiếc đàn đó xuống đất, dây đàn rời ra, mặt đàn cũng bị hỏng, ảnh hưởng đến âm sắc, giá trị hoàn toàn mất đi, không ai tranh nữa.”

“Sau đó có một người thợ thủ công dùng gỗ đàn hương tu bổ lại, phỏng chế. dây đàn. Sau khi khôi phục lại, âm sắc cao hơn trước kia, linh hoạt kì ảo hơn hản, trong một đêm lại thành bảo vật người người tranh giành. Muốn phân biệt thật giả rất đơn giản, nhìn xem mặt bên có dấu vế tu sửa rồi không là được.”

Đúng rồi!

Kiều Nguyệt Hàm cũng không thèm để ý đến hình tượng, ngồi xổm xuống tìm dấu vết.

Nhưng cô ấy thật sự thất vọng…

Chiếc đàn này quá hoàn chỉnh, lớp sơn bên ngoài không bị hao tổn gì, cũng không bị oxi hoá…

Từ từ… lớp sơn!

Cô ấy hiểu ra, dùng tay cẩn thận vuốt v e cây đàn, ánh mắt dần lạnh như băng.

“Anh Chu.” Xác định đáp án xong, cô ấy đứng lên nghiêm túc hỏi: “Xin hỏi vì sao đàn Phượng Hoàng 1500 năm trước lại có lớp sơn bảo vệ?”

Chu Bình giật mình!

Tính đi tính lại nhưng quên mất điều này!

Chột dạ và lo lắng khiến trán anh ta rịn mồ hôi.

Gái đàn Phượng Hoàng này là giả.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: “truyen_A_z_z” để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8