Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mẹ Chồng Hai Mặt
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:09:20 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám họ hàng: “…”

 

Đám họ hàng mang theo lòng tin tràn đầy mà đến, bị mấy câu của tôi chọc giận đến nỗi đóng sầm cửa bỏ đi.

 

Thấy họ hàng không khuyên được tôi đến bệnh viện chăm sóc Diêu Lỵ, trước khi Diêu Lỵ xuất viện, Lâm Tuyết đã bàn bạc với Lâm Phong, mong có thể để Diêu Lỵ dưỡng bệnh ở bên chỗ chúng tôi, nói chồng chị ta đi công tác khá nhiều, bản thân chị ta cũng phải đi làm, sợ không chăm sóc được Diêu Lỵ.

 

Bản thân Diêu Lỵ cũng biểu thị nhất định phải dưỡng già tại nhà của con trai.

 

Nói trắng ra, bà ta thấy xót cho con cái mình, cảm thấy sức lao động miễn phí của người ngoài như tôi không dùng thì phí.

 

Lâm Phong tựa như một kẻ đầu sắt, trong tình huống tôi và mẹ anh ta sớm đã hỏi thăm đến mười tám đời tổ tiên của đối phương, anh ta còn dám thảo luận với tôi về việc Diêu Lỵ đến nhà chúng tôi dưỡng già.

 

Tôi trả lời thế nào đây?

 

Nếu tôi từ chối, sau này mẹ anh ta xảy ra bất kỳ vấn đề nào, lời oán giận đều sẽ quy về lỗi của tôi. Nói khó nghe hơn, lỡ như mẹ anh ta nghĩ quẩn, tìm đến cái chết. Lâm Phong có thể đổ lỗi lên đầu tôi, nói do tôi không cho anh ta làm tròn chữ hiếu, chính tôi dứt khoát ngăn cản mẹ anh ta tới.

 

Cho nên, đương nhiên theo như tôi đã nói lúc đầu, cam đoan với Lâm Phong: “Mẹ anh muốn ở đây bao lâu cũng được, tôi tuyệt đối không có ý kiến.”

 

Một là đừng hòng có ai đổ lỗi lên đầu tôi, hai là…

 

8.

Đại khái cũng vì tôi và Diêu Lỵ đều không hợp nhau, tôi vẫn nói mình không có ý kiến.

 

Khiến Lâm Phong cảm thấy tôi hẳn vẫn còn có thể nhượng bộ.

 

Sau khi nghỉ phép để chăm sóc Diêu Lỵ được ba ngày, anh ta đưa chủ kiến lên trên đầu tôi, hợp tác với chị gái anh ta gài bẫy tôi.

 

Nói gì mà mỗi tháng cho tôi bảy ngàn, có vẻ như số tiền họ đưa cho tôi nhiều hơn mức lương của tôi ở trường mẫu giáo cộng với số tiền tôi trả ở các lớp giữ trẻ bên ngoài.

 

Tuy nhiên đầu óc tôi đâu bị hỏng.

 

Chưa kể tôi đi làm vẫn có ngày nghỉ cuối tuần, nghỉ đông và nghỉ hè.

 

Cũng giống như tác phong làm việc “Không lợi dụng người ngoài, chẳng khác nào chịu lỗ” của Diêu Lỵ và Lâm Tuyết, sau khi Diệu Lỵ bị cảm cúm, Lâm Tuyết lại bộc lộ đức tính vô ơn, lập tức chở Diêu Lỵ đến chỗ em trai chị ta.

 

Chị ta đồng ý cho ba ngàn, chưa đầy ba tháng, chị ta sẽ lấy đủ loại lý do và không cho nữa, đây là chuyện dễ nhìn thấy.

 

Hơn nữa, một khi tôi thực sự rời bỏ công việc của mình để chăm sóc Diêu Lỵ, sau này tất cả việc nhà, dù lớn hay nhỏ đều là của tôi.

 

Hoặc Lâm Phong vẫn nghĩ, nếu tôi nhận lấy số tiền này, anh ta sẽ không cần phải chi bất kỳ khoản phí nào cho Tiểu Bảo nữa, tiền lương của anh ta cũng chỉ khoảng mười ngàn mà thôi.

 

Cho dù sau này tôi không có đủ tiền để mua thức ăn, tôi xin anh ta, anh ta cũng sẽ tỏ thái độ với tôi rằng: “Chẳng phải mỗi tháng đều cho em bảy ngàn sao? Tại sao em không có tiền? Tiền của em tiêu hết vào đâu rồi?”

 

Tôi chán đến phát hoảng mới đồng ý với điều kiện như vậy.

 

Điều buồn cười là Lâm Phong vẫn cho rằng tôi được lãi.

 

Anh ta nói: “Vợ à, mẹ anh cũng chỉ không thể đi lại bằng nửa thân dưới, không cần em phải đút ăn. Em còn cho bọn trẻ ở trường mẫu giáo ăn mà, ở nhà cũng chỉ nấu có ba bữa cơm mà thôi.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8