Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mẹ Tôi Thánh Mẫu Thành Nghiện
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:52:49 | Lượt xem: 1

Tôi phải đi học đại học, còn chuyện kiếm tiền học phí cho em họ, ai muốn thì đi mà kiếm! Lão tử không phục vụ nữa!

Mẹ im lặng vài phút, rồi nói: “Mẹ còn phải làm công việc của mình chứ. Vào nhà máy thì công việc hiện tại của mẹ tính sao? Với lại mẹ cũng lớn tuổi rồi, vào nhà máy toàn làm việc tay chân, khối lượng công việc lớn, mẹ không chịu nổi. Con mới 18 tuổi, đang tuổi trẻ khỏe, vào làm là vừa hợp.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ, lạnh lùng nói:  

“Mẹ, sao mẹ lại nói vậy? Người ta nói phụ nữ ba mươi tuổi như hổ, mẹ mới ba mươi tám, đang ở độ tuổi đẹp nhất, bây giờ không cố gắng thì còn đợi đến khi nào?”  

“Hơn nữa, công việc hiện tại của mẹ một tháng chỉ có hai ngàn tám, vào nhà máy ít nhất cũng được năm sáu ngàn. Như vậy mỗi tháng mẹ có thể cho em họ ba ngàn phí sinh hoạt, mà vẫn còn dư ba ngàn, còn hơn công việc hiện tại của mẹ nhiều. Con gầy yếu thế này, vào nhà máy chắc chắn không làm được nhiều như mẹ đâu.”  

“Vả lại, mẹ chỉ có một cháu gái ruột, cậu mợ đối xử với mẹ tốt thế, nếu mẹ không giúp họ thì họ sẽ đau lòng đấy.”

Tôi cố gắng thuyết phục mẹ ngược lại.  

Mẹ nghe tôi nói, ánh mắt d.a.o động, có vẻ như đã bị lung lay.  

Tôi nhìn mẹ lạnh lùng.

Giúp người bằng lòng tốt của người khác thì có gì hay ho?  

Làm thánh mẫu chỉ có ý nghĩa khi tự mình trải nghiệm.  

Mẹ thích làm thánh mẫu như vậy, thì tôi sẽ để mẹ làm cho đủ!

3

Hôm đó là sinh nhật của tôi, mợ và em họ đến nhà tôi ăn cơm.  

Vừa bước vào cửa, em họ đã lập tức chạy thẳng vào phòng ngủ của tôi, như thường lệ, để xem tôi có món đồ gì mới.  

Trước đây, vì mẹ tôi, người lúc nào cũng tỏ ra thánh thiện, thường nói: “Con là chị, còn Hân là em, nó lấy chút đồ của con cũng là điều đương nhiên, chúng ta phải biết chia sẻ.”  

Vậy nên, dù tôi có thích món đồ đến đâu, khi em họ đòi lấy, tôi cũng chỉ có thể nín nhịn, không dám nói một lời.  

Nhưng lần này, em họ đừng hòng nghĩ đến!

Em họ vừa nhìn thấy chiếc vòng tay làm bằng dây đỏ, quà sinh nhật của bạn cùng bàn tặng cho tôi, liền lập tức đeo lên tay mà không hỏi tôi một lời.  

Tôi không nói gì, lẳng lặng quay người đi vào phòng mẹ.  

Tôi lục tung các hộp đựng trang sức của mẹ, lấy hết tất cả những món trang sức quý giá ra, rồi đưa cho em họ.  

“Em à, chiếc vòng tay đỏ đó không có giá trị gì, em xem mấy món này đi.”

Đúng như tôi dự đoán, em họ vừa nhìn thấy sợi dây chuyền vàng, nhẫn vàng, vòng ngọc trên tay tôi, mắt liền sáng rực.  

Cô ta vồ lấy tất cả.  

Chiếc vòng ngọc rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh, phát ra một loạt âm thanh trong trẻo.  

Nhưng em họ không mảy may để ý, mà vẫn vui vẻ ngắm nghía chiếc nhẫn vàng và dây chuyền vàng.

Tôi lặng lẽ lấy lại chiếc vòng tay đỏ của mình và giấu đi. Nghe tiếng bước chân gấp gáp tiến đến, tôi mỉm cười nhếch mép, vở kịch hay sắp bắt đầu rồi…

Mẹ tôi, tay cầm cái xẻng nấu ăn, hối hả chạy đến: “Có chuyện gì vậy? Có phải làm vỡ cái gì không? Linh, con cũng không cẩn thận gì cả, nhỡ làm Hân bị thương thì sao?”  

Nhìn xem, mẹ còn chưa hỏi rõ đã vội kết tội tôi, lo lắng như thể em họ mới là con gái ruột của mẹ vậy.

Tôi cố ý nhích người sang một bên, để mẹ nhìn thấy rõ chiếc vòng ngọc đã vỡ nát trên sàn.  

Mẹ tôi vừa nhìn thấy chiếc vòng ngọc bị vỡ thành nhiều mảnh, không kìm được mà thay đổi vẻ mặt từ hiền lành, thánh thiện thành giận dữ.  

“Ai làm? Đền vòng của tôi ngay!”

Tiếng mẹ tôi to đến mức thu hút hết cả đám họ hàng đang tán gẫu trong phòng khách vào căn phòng chật hẹp.  

Đến lúc cả đám người chen chúc trong phòng, tôi mới giả vờ lên tiếng, giống như cách mẹ vẫn hay nói.  

“Ôi mẹ ơi, chỉ là một cái vòng ngọc thôi mà, có phải thứ gì quan trọng đâu. Hơn nữa, em họ đâu có cố ý, nếu nó muốn thì mẹ cứ cho nó đi. Mẹ là người lớn rồi, rộng lượng một chút đi, chấp nhặt với đứa con gái mười mấy tuổi làm gì?”

Em họ, lúc này đang đeo sợi dây chuyền và chiếc nhẫn vàng của tôi lên người, phụng phịu nói:  

“Cô ơi, con là cháu ruột của cô đấy, chẳng lẽ cô không nỡ cho con một món trang sức sao?”  

Tôi tiếp tục phát huy vai trò thánh thiện của mẹ:  

“Đúng đấy mẹ, mẹ chỉ có mỗi em họ là cháu ruột thôi, nếu mẹ không thương nó thì ai thương? Sau này em họ thành đạt rồi chắc chắn sẽ không quên ơn mẹ đâu.”

Mẹ tôi bị tôi nói đến nghẹn lời, không biết phải đáp lại thế nào.  

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8