Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mệnh Cách Thiên Phi
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-30 01:05:48 | Lượt xem: 3

Ta thực sự nhịn không nổi, nhấc chân đá thẳng vào người hắn.

“Ngươi ăn nói hồ đồ gì vậy? Ta và Quân thượng đã thành thân, tuy ta và ngươi cùng tuổi, nhưng ta là thê tử của Quân thượng, xét ra cũng là nửa mẫu thân của ngươi, nếu ngươi còn dám vô lễ với ta, đừng trách ta ra tay không khách khí!”

Nói xong, ta không muốn dây dưa thêm, liền khoác tay Dạ Khê Minh, bước đến trước các pháp bảo.

“Đây là hộp cơ quan cực phẩm, ta chọn cái này tặng chàng, chàng thấy thế nào?”

Dạ Khê Minh ánh mắt dịu dàng: “Nàng làm sao biết bản quân thích thứ này?”

Ta đắc ý đáp: “Muốn tặng quà cho chàng, đương nhiên ta phải tìm hiểu trước rồi.”

6

Ngày trở về Cẩm Lý tộc, phụ quân mẫu phi sau khi biết là Thiên Quân cưới ta, sắc mặt vẫn duy trì ý cười.

Nhưng ta biết rõ, họ chắc chắn không vui.

Phụ quân càng to gan, trực tiếp nói: “Quân thượng, Cẩm Lý tộc tuy ở hạ giới, nhưng ngày đó Thiên hậu đến tuyên chỉ, rõ ràng nói là thay Thiên tộc Thái tử tới cầu thân với Nam nhi.”

“Nay Dạ Vân Hoa lại dám bỏ mặc Nam nhi ngay ngày đại hôn, nàng vì giữ thể diện song phương mới gật đầu gả cho người.”

“Nam nhi tuổi còn nhỏ, không hiểu hết mọi chuyện, nhưng ta vẫn muốn hỏi một câu, người sống đã bao lâu, lỡ đâu một ngày không gượng nổi mà rơi xuống, vị trí Thiên Quân kế nhiệm chính là Thái tử, đến lúc đó Nam nhi bị khi dễ thì sao?”

Mẫu phi cũng mạnh dạn nói: “Nam nhi quá ngốc, rõ ràng là Thiên tộc có lỗi với chúng ta, dù nàng trở về chúng ta cũng thông cảm, vậy mà nàng lại chịu ủy khuất. Giờ nếu Quân thượng có thể hứa rằng Trữ Quân sau này sẽ là cốt nhục của Nam nhi, thì chúng ta không còn gì để nói, nếu không thì xin hãy để Nam nhi trở về Cẩm Lý tộc.”

Dạ Khê Minh trầm mặc hồi lâu, rồi gật đầu nói: “Cẩm Lý vương nói có lý, đợi bản quân trở về Cửu Trùng Thiên, sẽ cùng Thiên hậu bàn bạc, phế bỏ ngôi vị Thái tử của Dạ Vân Hoa, tuyệt đối không để Cẩm Nam phải chịu chút ủy khuất nào.”

Ta đứng sau lưng Dạ Khê Minh, lén ra hiệu cho phụ quân, để người thay ta đòi lại công đạo.

Chuyện này chỉ có phụ quân mở lời mới hợp lễ.

Hạ Vũ Tình chẳng phải quyết tâm đoạt cho được vị trí Trữ phi sao?

Nếu Dạ Vân Hoa không còn là người kế thừa, chỉ là một điện hạ bình thường, Hạ Vũ Tình còn có thể kiên quyết ở bên hắn ta không?

Dạ Khê Minh là người cai quản Cửu Trùng Thiên, hành sự luôn quyết đoán.

Sau khi ta cùng người trở về, liền nghe thấy thánh chỉ phế bỏ Dạ Vân Hoa.

Ánh mắt Dạ Vân Hoa giận dữ, không dám tin đây là quyết định của phụ thân mình.

“Không thể nào! Phụ quân sao có thể phế bỏ vị trí Trữ Quân của ta, chẳng lẽ ta làm gì khiến người không vui, người mới đối xử với ta như vậy?”

Dạ Khê Minh khẽ mở môi mỏng, từng lời phụ quân đã nói được người thuật lại không sót.

Dạ Vân Hoa hung hăng nhìn ta: “Chỉ vì thế này, phụ quân cũng nhẫn tâm phế bỏ ta sao? Ta là con trai duy nhất của người mà!”

Dạ Khê Minh nheo mắt nhìn xa xăm, chẳng ai biết người đang nghĩ gì.

Bỗng, người cười nhạt: “Năm ngươi sinh ra, bản quân cũng chỉ vừa lớn hơn tuổi cập kê hai năm, mẫu hậu ngươi vì sinh ngươi mà hao tổn biết bao linh lực, chuyện này ngươi chẳng lẽ không rõ?”

Dạ Vân Hoa sắc mặt đại biến, giọng run rẩy: “Nhưng đó đâu phải lỗi của ta, là người sinh ta quá sớm, chuyện này ta vô tội.”

“Từ nhỏ đến lớn ta đâu phạm phải lỗi gì lớn, ta chỉ không muốn cưới Cẩm Nam, chẳng lẽ chỉ vì vậy mà người phế ta sao?”

Thiên hậu khi ấy đang thưởng thức một món pháp bảo trong tay, nghe vậy liền ném thẳng ra ngoài.

“Ngươi tuy là cốt nhục bản hậu, nhưng bản hậu sẽ vĩnh viễn không quên, lúc Quân thượng đang ở ngoài chiến đấu với Ma tộc, ngươi lại lên đại điện đòi quyền lực Cửu Trùng Thiên, còn ép chư tiên lập ngươi làm Trữ Quân.”

“Quân thượng tuy biết rõ tâm tư ngươi, vẫn vì truyền thừa mà để ngươi làm Trữ Quân, nhưng những gì ngươi làm, có xứng với vị trí đó không?”

“Ngươi ngoài si mê Hạ Vũ Tình, sau lưng còn không ít lần trêu chọc tiên nga, chuyện ngươi khó sinh con, là thiên đạo trừng phạt ngươi, vì ngươi mà ta đi cầu hôn Cẩm Lý công chúa, thế mà ngươi lại phụ lòng chúng ta.”

“Thậm chí bỏ mặc tân nương, dắt Hạ Vũ Tình bỏ đi, ngươi là tiên nhân ích kỷ như vậy, không xứng làm Thái tử Thiên tộc.”

Đêm đó, Dạ Khê Minh ra lệnh cho Dạ Vân Hoa dọn khỏi Thái tử điện, nhưng cuối cùng vẫn mềm lòng, cho hắn ở lại Cửu Trùng Thiên.

Ta nheo mắt lại, lòng đầy suy nghĩ.

Dạ Vân Hoa không rời đi, thì nỗi ủy khuất ta từng chịu mãi chẳng thể quên.

Ta thực sự không thể nhịn thêm.

7

Ngày hôm sau, sau khi xử lý hết chính vụ, Dạ Khê Minh dẫn ta xuống trần du ngoạn, còn dẫn ta đi nếm thử đủ loại mỹ thực nhân gian.

Khi chúng ta trở về Cửu Trùng Thiên, liền nghe thấy bên Dao Trì có tiếng cãi vã.

Lại gần mới thấy, hóa ra là nhũ mẫu đã nuôi nấng Dạ Vân Hoa – bà Lăng Cơ.

Vừa thấy chúng ta, Lăng Cơ lập tức lao đến.

“Quân thượng! Lão nô cực khổ nuôi lớn điện hạ, khi xưa chính các người cho rằng người có thể gánh trọng trách, lão nô mới khuyên người ra tranh đoạt vị trí ấy.”

“Giờ lại bị phế, thiên đạo giáng họa, còn khiến người khó sinh con, quân thượng người làm vậy là có lý sao?”

“Quân thượng, Cẩm Lý công chúa có thể chất dễ thụ thai, vất vả lắm mới vì điện hạ mà sinh con được, người sao có thể cướp con dâu của chính mình? Người không xứng làm chủ Cửu Trùng Thiên!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8