Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mệt Rồi! Đi Rồi! Tan Rồi!
Chương 93: Phát Điên

Cập nhật lúc: 2026-03-23 02:02:38 | Lượt xem: 3

au khoảng nửa tiếng, Vivian vì mệt quá nên đã ngủ quên trên xe. Ông tài xế kêu cô dậy:”Này cô! Tới rồi!”

Vivian mở mắt ra. Đây vốn không phải là đồn cảnh sát hay là đâu cả. Đây chính là căn nhà trong rừng ngày xưa. Nơi mà cô mất đứa con đầu tiên của mình. Hồi ức khó quên của cô lại quay về. Bấy giờ, cô cảm thấy rất đau đầu. Cô phẩn nộ hỏi ông tài xế:”Sao tôi bảo ông chở tôi đến đồn cảnh sát mà ông không làm? 1 tỷ vẫn chưa đủ, thế 3 tỷ thì thế nào?”

“Thôi đi cô ơi! Tôi không vì 1 tỷ mà bỏ đi tính mạng vợ con đâu! Có điên mới làm! Bây giờ bọn họ chuẩn bị dắt cô lên gặp ông chủ đó!”

Mấy người áo đen mở cửa xe ra. Bọn họ kéo Vivian xuống xe mặc cho cô vùng vẫy. Cô hét lớn:”Thả tôi ra…Cứu tôi với…Cứu tôi…Cứu tôi với…Ở đây có ai cứu tôi với!”

Cô lại nhớ những lời Mặc Quân từng nói với mình. Ở đây làm gì có ai lui tới đâu mà kêu cứu! Lạc ở đây khó có thể mà ra ngoài được!

Bọn họ kéo cô vào trong căn nhà u tối đó.

Mặc Quân nhếch môi cười rồi nói:”Mấy người để cô ấy ở đó rồi ra ngoài đứng canh cho tôi!”

“Vâng ông chủ!”

Bọn họ lui hết ra bên ngoài. Bên trong chỉ còn mỗi Mặc Quân và Vivian.

Mặc Quân tiến lại gần Vivian. Hắn ta càng tiếng lại gần, Vivian càng lùi ra xa. Đến khi Vivian đã đụng vào vách tường, hắn ta vuốt tóc của cô. Hắn nói:”Hoa Hoa, anh đợi ngày này lâu lắm rồi! Lát nữa bác sĩ sẽ đến, em phá cái thai này xong, anh đưa em đến nước khác sinh sống. Sau đó mình lại có một đứa con khác, tất nhiên là con của anh và em. Lúc đó sẽ vui lắm!”

Vivian giơ cao tay tát thẳng vào mặt của hắn ta:”Anh bị điên à? Anh tỉnh táo lại đi! Mặc Quân mà tôi quen không thế này! Anh ấy rất dịu dàng và quan tâm tôi. Anh ấy không như thế!”

“Anh đâu phải Mặc Quân. Anh là Diệp Thanh. Em còn nhớ không? Diệp Thanh…từ nhỏ chơi với em đó! Mặc Quân dịu dàng, quan tâm đến em gái nhưng Diệp Thanh thì không! Linh Hoa vĩnh viễn của Diệp Thanh, mãi mãi không đổi! Diệp Thanh không cho phép em yêu ai! Vu Tử Ẩn dù cũng bên em lúc nhỏ, nhưng…em nghĩ lại đi…người ở bên em thực sự là ai?”

“Anh điên rồi! Tỉnh lại đi!”

“Phải! Anh điên rồi! Yêu em đến điên rồi! Hơn 10 năm rồi! Em không thể để tâm đến tôi một chút hay sao? Mà không sao…để tôi một phía yêu em được rồi! Em…em chỉ cần ngoan ngoãn là được!”

Trong lúc Diệp Thanh phát cơn điên, Vivian cúi xuống định bỏ trốn. Nhưng….cô bị hắn ta phát hiện ra. Hắn ta giận dữ:”Em định bỏ trốn khỏi tôi? Không đời nào! Mọi chướng ngại vật tôi đều giải quyết hết rồi! Bây giờ em chỉ cần ngoan ngoãn cho tôi!”

Nói xong, hắn ta kéo Vivian đến một căn phòng rồi nhốt cô bên trong. Hắn khoá trái cửa lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8