Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Miên Xuyên
C11

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:13:23 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Yến Xuyên: “?”

 

Kỷ Yến Xuyên mỉm cười, lại ngậm lấy môi tôi: “Em còn dám nhắc đến Tống Noãn Noãn một lần nữa thử xem.”

 

14

 

Tối hôm đó, trở về biệt thự của anh, tôi không ngủ được.

 

Thức trắng đêm.

 

Mỗi lần thiếp đi, lại bị đánh thức.

 

Trời gần sáng, tôi không chịu nổi nữa, bấu chặt lấy bắp tay rắn chắc của Kỷ Yến Xuyên hỏi:

 

“Anh có bị bệnh không vậy, ngay cả giấm của Tống Noãn Noãn anh cũng ăn sao?”

 

“Ba năm không gặp, em không hỏi anh một câu nào, lúc nào cũng nhắc đến Tống Noãn Noãn.” Anh ta cười lạnh, kéo cà vạt, “Duỗi tay ra đây.”

 

Tôi không duỗi.

 

Bị anh ta siết eo kéo qua.

 

“Năm đó ở sân bay, em đã nói thế nào nhỉ?” Kỷ Yến Xuyên chậm rãi, giả vờ nhớ lại, “À, em muốn đi mua dâu tây cho anh.”

 

[…]

 

“Ba năm rồi, ngay cả bóng dáng quả dâu tây cũng không thấy đâu.” Anh ta cười khẩy, “Nhưng mà không sao, chúng ta có thể tự trồng, đúng không, bé ngoan?”

 

Ngón tay anh ta di chuyển xuống, khàn giọng nói: “Nó có thể xuất hiện trên cổ, trên eo, còn có…”

 

Tôi rưng rưng nước mắt gào thét.

 

15

 

Ngủ một giấc đến tận chiều.

 

Lúc tỉnh dậy, mặt trời đã ngả về tây, bên ngoài cửa sổ sát đất, mặt biển bao la tĩnh lặng.

 

Hệ thống nhắc nhở: “Ký chủ, chỉ số hắc hóa của nam chính, sáng nay đã về 0 rồi.”

 

Tôi không còn chút sức lực nào.

 

Yếu ớt đáp: “Ừm.”

 

Hệ thống do dự một chút, hỏi: “Ký chủ, cô muốn ở lại thế giới này sao?”

 

“…” Đầu óc tôi dần dần bình tĩnh lại.

 

Mỗi khi tôi hoàn thành một nhiệm vụ, hệ thống sẽ thưởng cho tôi mười năm tuổi thọ.

 

Nếu ở lại, có thể cũng không sống được bao lâu.

 

Tôi cắn môi: “Không vội, để tôi suy nghĩ đã.”

 

Buổi tối, Kỷ Yến Xuyên trở về nhà, cởi áo khoác ra liền đi thẳng vào phòng ngủ: “Miên Miên.”

 

Tô Miên không có ở đây.

 

Anh ta đi ra ban công: “Miên Miên?”

 

Cũng không có.

 

Kỷ Yến Xuyên hỏi người giúp việc: “Phu nhân đâu rồi?”

 

Người giúp việc: “Chiều nay phu nhân có ra ngoài một chuyến… Không để ý xem đã về chưa ạ.”

 

Ánh mắt Kỷ Yến Xuyên tối sầm lại, vừa xoay người vừa gọi điện thoại, vừa đi ra ngoài: “Miên Miên?”

 

Chuông điện thoại vừa reo hai tiếng, cửa phòng khách đã vang lên tiếng mở cửa.

 

Tôi vừa vào nhà, còn chưa kịp phản ứng, đã bị người ta kéo mạnh vào lòng, ôm chặt lấy.

 

“Em đi đâu vậy?!” Giọng Kỷ Yến Xuyên run rẩy.

 

Trán tôi đập thẳng vào lồng n.g.ự.c cứng rắn của anh.

 

Hơi choáng váng.

 

Đầu anh vùi vào cổ tôi, rất lâu sau, vẫn không nhúc nhích.

 

Tôi nhẹ nhàng vỗ về anh ta, nhỏ giọng nói: “Kỷ Yến Xuyên, em không đi…”

 

“Muộn rồi, làm nũng cũng vô dụng.” Anh ta hung dữ nói, giọng khàn đặc, “Em ra ngoài, vậy mà không gọi anh đi cùng.”

 

Con sói đã được thuần phục, ngay cả lời đe dọa cũng trở nên dịu dàng.

 

Tôi phì cười, lại có chút đau lòng.

 

Nhón chân lên, hôn lên má anh ta: “Em sẽ không đi đâu, em đi mua đồ cho anh đấy.”

 

[…]

 

“Em không biết mình còn sống được bao lâu…” Tôi chỉ vào chú chó corgi đang kêu gâu gâu trong lồng bên chân, nói, “Vì vậy em nghĩ, chi bằng nuôi cho anh một chú chó, biết đâu, nó còn sống lâu hơn cả em.”

 

Anh trông thật cô đơn, Kỷ Yến Xuyên.

 

Sau này đừng cô đơn như vậy nữa.

 

16

 

Ở thế giới trước kia của tôi, tôi bị thiêu chết.

 

Xảy ra hỏa hoạn, bố mẹ chỉ có thể đưa một người đi, họ đã đưa em gái tôi đi.

 

Không đưa tôi đi.

 

Nhà tôi thật ra rất giàu có, bố mẹ cũng rất thoáng, không hề có tư tưởng trọng nam khinh nữ.

 

Nhưng rất kỳ lạ.

 

Từ nhỏ đến lớn, dù là ở trường hay ở nhà.

 

Tôi vĩnh viễn không phải là người được lựa chọn một cách kiên định.

 

Trước khi gặp Kỷ Yến Xuyên, tôi chưa từng nghĩ đến, sẽ có một người, luôn đợi tôi.

 

Cho dù có nữ chính bên cạnh, anh ấy vẫn đợi tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8