Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Món Hầm Trăm Năm
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:17:12 | Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8.

 

Rất ít người từng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy. 

 

Một người phụ nữ bị trói vào bàn ăn, hai con ng. ạ q. u. ỷ đang ngồi trước bàn, che mặt khóc lóc. 

 

Lúc này đây, tôi là con cừu đang chờ bị làm thịt, ng. ạ q. u. ỷ đang khóc tang cho tôi, người sắp chết. 

 

Cơ bắp của tôi bắt đầu cứng lại dưới nỗi sợ hãi tột độ, tôi thậm chí còn bị ảo giác. 

 

Tôi dường như nhìn thấy Trình Hạo. Anh ấy nói rằng anh ấy đã tiết kiệm đủ tiền và chúng tôi sẽ kết hôn vào cuối năm nay. 

 

Anh ấy nói rằng anh ấy muốn mua một căn nhà ở thành phố, những đứa con tương lai của chúng tôi sẽ vào học ở trường tiểu học tốt nhất… 

 

Nước mắt tôi trào ra từ khóe mắt, nhắm mắt lại, tôi bắt đầu nghênh đón cái ch. ế. t. 

 

Tiếng kêu xấu xí của lũ ng. ạ q. u. ỷ đã ngừng lại. 

 

Chúng đang cầm dao, khua tay múa chân trên cơ thể tôi. 

 

Có vẻ như chúng đang cân nhắc nên bắt đầu từ đâu, một con d. ao dừng lại trên bụng tôi. 

 

“Lớp mỡ trên bụng con người là dày nhất, ta thích ăn mỡ.” 

 

Nó cười toe toét, mở vạt áo của tôi, giơ cao dao, một giây tiếp theo chuẩn bị đ.â.m vào – 

 

Bang! 

 

Cánh cửa sổ đã cũ một nửa đột nhiên bị đập vỡ từ bên ngoài, thủy tinh bay khắp nơi, một phần xuyên qua cơ thể ng. ạ q. u. ỷ. 

 

Một thân hình mảnh khảnh nhanh nhẹn lăn trên mặt đất rồi tiếp đất vững chắc. 

 

“Tôi tìm thấy rồi.” 

 

Tân Di! 

 

Tôi khó khăn quay đầu lại nhìn cô ấy, chiếc kẹp tóc bằng gỗ trên đầu cô gái có khuôn mặt xinh đẹp, cô ấy nhìn tôi mỉm cười: “Xin lỗi, tôi đến muộn.” 

 

Giây tiếp theo, cô ấy liền lao đến, nhanh chóng đá văng con ng. ạ q. u. ỷ gần tôi, trở tay cắt dây trói chân tay tôi bằng con d.a.o găm trong tay. 

 

Tôi lật bàn trốn đằng sau Tân Di. 

 

Nắm lấy góc áo của cô ấy, tôi có cảm giác an toàn chưa từng có. 

 

Con vịt vừa lọt vào miệng đã bay đi, hai con ng. ạ q. u. ỷ tức giận đến mức dùng răng và móng vuốt lao tới.

 

“Cô lùi lại, tìm một nơi an toàn để trốn đi.” Tân Di đem cái túi ném về phía tôi “ cô tự mình tìm vật phòng thân đi.”

 

Cô ấy không kịp nói thêm một câu, xoay người tránh móng vuốt ng. ạ q. u. ỷ, tay cầm một cây kiếm gỗ đào đ.â.m tới.

 

Tôi ôm chiếc túi trên tay bắt đầu leo lên cầu thang bên cạnh. 

 

Tân Di khống chế một con ng. ạ q. u. ỷ, nhưng con còn lại quay lại đi về phía tôi. 

 

Nó có tứ chi dài, bây giờ nó đang bò lên bằng tay và chân rất nhanh, cảnh tượng này thật đáng sợ, tôi vừa bò vừa khóc. 

 

Thấy mình sắp bị đuổi kịp, tôi lục túi lấy ra một lá bùa màu vàng ném vào.

 

Lá bùa màu vàng dính vào đầu, nó lập tức phát ra âm thanh nhức nhối, một làn khói đen bay ra, ng. ạ q. u. ỷ hét lên lùi lại vài bước. 

 

Có tác dụng. 

 

Tôi một bên bò lên, một bên chuẩn bị lấy lá bùa từ trong túi ra và thỉnh thoảng ném nó xuống. 

 

Sau vài đòn, khoảng cách giữa tôi và ng. ạ q. u. ỷ thực sự đã được nới rộng! 

 

Tiếng hét của Tân Di từ phía dưới truyền đến: “Chị gái! Để lại cho tôi một ít nhé!” 

 

“Trong túi có một ít gạo nếp, cái đó dùng cũng được mà quan trọng nhất là nó rẻ! Cô dùng nó trước đi nhé.” 

 

“Được.” Tôi hoảng hốt lấy gạo nếp từ trong túi vải ra rắc lên đầu con ng. ạ qu. ỷ. 

 

Nhưng ng. ạ qu. ỷ đã bị tôi làm cho tức giận. 

 

Dù gạo nếp được rắc lên trên và phát ra tiếng tanh tách nhưng bước chân của nó vẫn không hề dừng lại và lao về phía tôi. 

 

Tôi đang đứng trên bục tầng hai, với cửa sổ phía sau. 

 

Tôi lo lắng nảy ra một ý tưởng, dùng tay trái đẩy cửa sổ ra rồi nhanh chóng trốn sang một bên.

 

Nhưng tôi đã đánh giá thấp nó. 

 

Ng. ạ q. u. ỷ đã trèo ra khỏi cửa sổ, nhưng nó cũng đưa tay ra nắm lấy tóc tôi. 

 

Đôi mắt tôi mở to kinh hãi, rồi cơ thể tôi rơi ra ngoài cửa sổ một cách mất kiểm soát. 

 

Ng. ạ q. u. ỷ ngã xuống đất, tôi va phải nó nên chỉ hơi choáng váng, cơ thể không bị thương. 

 

Tôi bò trên người nó xuống, định chạy, nhưng ng. ạ q. u. ỷ đã tóm lấy mắt cá chân của tôi, đem cả người tôi ngã xuống đất. 

 

Bây giờ tất cả các cơ quan nội tạng dường như đã thay đổi. 

 

Tôi cong người lên vì đau. 

 

Ng. ạ q. u. ỷ đứng dậy, thân hình cao gần hai mét mang đến cho người ta cảm giác áp bức mãnh liệt. 

 

Ngọn đèn đường nhợt nhạt bị nó che khuất, bóng nó đổ xuống đất bao trùm lấy tôi. 

 

“Cứu với!” Dù biết lúc này không ai có thể đến cứu mình nhưng tôi vẫn hét toáng lên. 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8