Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mộng Đẹp
C12

Cập nhật lúc: 2026-03-07 18:02:28 | Lượt xem: 3

Người nhà họ Thôi mới đến đây bao lâu thì kịp tới phủ nha của huyện Hòe Lý một chuyến.

Lý tri phủ là hiểu chuyện, chỉ cần nhắc nhở vài câu thôi ông cũng rõ ràng.

Ung Châu chỉ Thôi Âm, Lê Bạch. Nếu ai dám lắm mồm thì lưỡi sẽ rời miệng ngay!

Việc ăn của nhà họ Lê phát triển ngừng, các chưởng quầy ở địa phương đều năng lực.

Vậy là .

Ta vẫn còn chút hứng thú với nhà họ Thôi ở Kinh thành. Dù cha trưởng đều vẫn đang ở đó.

Mẹ c h ế t , đối với bọn họ vẫn trông đợi trong lòng.

Cuộc đời của , mười tuổi g i ế t chó thịt mèo, mười hai tuổi g i ế t phóng hỏa, mười lăm tuổi diệt sạch nhà họ Lê…. năm mười bảy tuổi chỉ một chút tình.

Chỉ cần một chút thôi cũng thỏa mãn .

hình như hai bà v.ú và tiểu tỳ tới đón của nhà họ Thôi quá hiểu quy củ.

Ánh mắt bọn họ về phía vô cùng cung kính, cũng vô cùng thành khẩn.

Thành khẩn đến độ thể thấy rõ sự khinh thường và coi rẻ của bọn họ cất giấu đáy mắt.

Nhà họ Thôi chẳng hề thú vị như tưởng tượng.

Hôm tới phủ, cả một phòng đầy nữ quyến đang chờ .

Các nàng vây quanh một phụ nữ lớn tuổi, bên trái một câu “Cô bé trông xinh thật đấy!”, bên một câu “Đây đều là nhờ phúc khí của cụ nhà phù hộ cả!”

Cụ bà đeo một chiếc khăn vải thêu hoa tím trán, thắt ngang qua mái tóc chớm hoa râm, mặc dù trông vẻ già nua song giọng của cụ bà vẫn tràn đầy sức sống:

“Đáng thương cho cháu , nhà ngoại con gặp nạn, con cũng nên quá đau lòng. Nếu về thì nhà họ Thôi chắc chắn sẽ bạc đãi con.”

Ánh mắt của bà lộ vẻ thương hại, như kẻ từ cao xuống.

Ta thấy buồn cực kỳ, nhà họ Lê diệt môn hai năm , gặp nạn là cái quái gì cơ chứ.

Nguyên đám họ hàng cô dì thím bác đang trong phòng, ngay cả kế Tô thị vẫn luôn nở nụ của trông còn từ ái hơn bà nhiều.

Tô thị nắm tay , mặt mày dịu dàng, trông phong vận: “Âm Nhi vất vả suốt chặng đường , chúng ai cũng đang ngóng trông con tới. Hôm nay a của con còn đặc biệt xin nghỉ ngơi một ngày, nó đang chờ gặp con trong thư phòng đấy.”

“Còn cả cha con nữa, hôm nay ông hẳn sẽ về sớm hơn. thôi cũng chẳng vội gặp bọn họ gì, con tới chào hỏi với các tỷ .”

Nhà họ Thôi lắm thật đấy!

Chào hỏi các thím các cô xong còn thêm với cả một đám mợ, dì bên ngoại. Tính hết cả biểu đường thì tới bảy tám , nhưng chỉ nhớ mỗi Thôi Viện cùng cha với và Thôi Thù mà thôi.

Thôi Viện do kế Tô thị sinh , nhỏ hơn một tuổi, là thứ của .

Thôi Thù do thất Dương di nương sinh , ước chừng bằng tuổi Thôi Viện, cũng là thứ của luôn.

Cha là Lễ bộ thị lang Thôi Khiêm, ông hai con trai.

Một là a Thôi Cẩm Trạch của , một khác là Thôi Cẩm Thành do kế Tô thị sinh.

Thôi Cẩm Thành năm nay mới tám tuổi, là một thằng ranh con bướng bỉnh.

Ta thì khá là hứng thú với Thôi Cẩm Trạch. Bởi vì những ngày còn ở Ung Châu, nhắc tới chỉ một . Có thể thấy rằng bà nhớ , cứ luôn lén lút lau nước mắt mỗi khi nhắc tới.

Rốt cuộc là m.á.u mủ tình , sự dẫn đường của quản sự, đường tới gặp , cảm xúc của chút d.a.o động hiếm thấy.

Kết quả là thất vọng.

Công tử văn nhã án thư bằng gỗ hoàng hoa lê qua vài phần giống nhưng nét mặt của lạnh lùng, lúc về phía thì đôi mày chau .

“Thôi Âm?”

.”

Giọng của dễ , ngẩng đầu lên , khóe miệng vẫn giữ ý .

“Ngươi lớn lên ở điền trang ở huyện Mi ?”

.”

“Cùng với bà ?”

Cái từ “bà chợt sửng sốt, nhưng lập tức chằm chằm : “Huynh trưởng cái gì thì đừng ngại mà cứ thẳng . Lẽ nào khi đón về các từng ngóng gì ?”

Giọng kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, thậm chí còn chứa mấy phần ý khiến lông mày nhíu , trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng: “Nếu ngươi như thì cũng vòng vèo gì nữa. Ta treo cổ mặt ngươi, tình cảm của bà và ngươi cũng sâu đậm. ngươi hãy nhớ cho kỹ, nhà họ Thôi chúng nợ bà thứ gì, ban đầu là do bản phạm sai lầm nên rơi kết cục như e cũng là gieo gió gặt bão thôi!”

“….”

“Nhà họ Thôi cũng chẳng hề với ngươi, càng với bà . Ta quan tâm ngươi nghĩ như thế nào, một khi hồi kinh thì Thôi Âm ngươi an phận thủ thường, bằng nhất định sẽ tha cho ngươi!”

Đã rõ, lớn lên ở thôn quê, còn chính mắt thấy cảnh c h ế t. Biết trải qua bao thăng trầm nên sợ rằng sẽ oán hận nhà họ Thôi, đành tiên cảnh cáo một phen.

Thực sự thất vọng, vốn nghĩ cho dù đến cảnh cáo thì đó cũng nên là .

Ta khẽ thở dài một tiếng, với : “Huynh trưởng nhạy cảm quá , nào kẻ ! Có thể trở về nhà họ Thôi vui mừng còn kịp chứ, ý khác ?”

“Lớn lên tại thôn quê cũng của , mệnh trời nào do chủ. Ta và vốn xuất như , nhưng quyền chọn lựa, đúng ?”

“Ta cũng sống một cuộc đời , nhưng còn cách nào khác. Điền trang ở huyện Mi bốn phía đều là đồng hoang, lúc gió thổi cứ hệt như ma quỷ kêu , mùa đông đến thì nhà ở ẩm ướt rét lạnh, phân vịt và bùn đất lầy lội khắp nơi, hai đầu bờ ruộng chất đống phân bón. Ta còn việc ở đồng ruộng, nhà chẳng hề quan tâm , quản sự trong nông trang khinh tuổi nhỏ nên sức ức h.i.ế.p bắt nạt….”

“A Âm….”

Khóe miệng vương nét khổ, vẻ mặt tràn ngập xúc động. Quả nhiên thái độ của Thôi Cẩm Trạch bắt đầu dịu , mặt hiện vẻ đành lòng, nhanh chóng giải thích: “Ta ý gì khác, đừng nghĩ nhiều. Muội thể trở về đương nhiên cũng vui mừng, nhưng chỉ là trưởng của , quan trọng hơn còn là trưởng tử trong nhà….”

“Ta hiểu , trưởng cần giải thích. Huynh cùng thủ túc tình thâm, tất nhiên sẽ suy nghĩ cho .”

Mặt mũi cúi xuống, giọng thoải mái hệt như đang tự an ủi chính bản .

Thôi Cẩm Trạch còn đề phòng , mặt thậm chí còn hối hận, với : “Muội yên tâm, nếu về nhà họ Thôi thì đừng nghĩ quá khứ xưa gì nữa. Sau chính là trưởng nữ của nhà họ Thôi, ở đây thì sẽ ai dám bắt nạt .”

Rốt cuộc cũng chút dáng vẻ như một trưởng thực thụ.

Trong mắt còn vẻ lạnh lùng ban nãy, đó ôn hòa với mấy câu mới chốt : “Mẫu thu xếp chỗ ở cho xong hết , tàu xe mệt mỏi, về nghỉ ngơi . Trễ chút nữa còn tới thỉnh an phụ .”

Ta khẽ gật đầu, mỉm với .

Chỉ là lúc sắp rời khỏi thư phòng, đầu : “Án thư của trưởng sạch sẽ sáng sủa, bút, mực, giấy, nghiên cái gì cần đều . cứ mãi cảm thấy kệ đựng đồ cổ còn thiếu một thứ.”

“Hả? Thiếu cái gì?”

“Thiếu một thanh kiếm.”

Ta , vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8