Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mộng Đẹp
C13

Cập nhật lúc: 2026-03-07 18:02:26 | Lượt xem: 3

Mặc dù Lễ bộ thị lang Thôi Khiêm là cha nhưng thái độ của ông đối với xa cách vô cùng.

Hôm hồi kinh về phủ tới thỉnh an cha và cũng từng bỏ qua vẻ chán ghét chợt lóe lên trong mắt ông .

Ông lạnh lùng : “Về là , công việc của vi phụ bận rộn, cần ngày nào cũng tới, chắc thời gian rảnh rỗi để gặp con .”

Trông ông vẻ là một nghiêm túc, mặc áo quan, chân đeo giày đen, ánh mắt lạnh lùng, dáng vẻ đoan chính.

Thôi Cẩm Trạch với : “Tình tính của phụ xưa giờ vẫn thế, phụ đối xử với con cái trong nhà đều nghiêm khắc, đừng để ý quá gì.”

Nếu mấy ngày thấy đích Thôi Viện của nũng mặt ông , còn ông thì đầy mặt từ ái chuyện với nàng, chắc lẽ cũng sẽ tin.

Nhà họ Thôi ở Kinh thành, cha hiền con hiếu, tôn mẫu kính trưởng, gia đình hòa thuận, nơi cũng tràn đầy ấm áp.

Thôi Viện hồn nhiên ngây thơ, chỉ thuận miệng một câu cũng khiến bà nội vui vẻ, giận yêu mà gõ một cái lên trán của nàng.

Tô thị dịu dàng đoan trang, bà vô cùng thích , tiếng hiền lương vang khắp chốn kinh thành.

Dương di nương và thứ Thôi Thù cũng là ăn , dỗ dành đến độ cả bà cụ và Tô thị đều mừng rỡ sung sướng.

Người một nhà vô cùng vui vẻ hòa thuận, chẳng hề thấy chút mâu thuẫn nào.

Nghe Dương di nương từng là nha hồi môn của Tô thị nên đương nhiên sẽ luôn cố gắng lấy lòng bà .

A ruột thịt cùng một sinh của từ nhỏ Tô thị nuôi lớn, coi bà như ruột, coi Thôi Viện như em gái ruột thịt của .

Tốt thật đấy.

Tình cảm của trong nhà đúng là thật.

Tốt đến nỗi ghen ghét, chút nóng nảy xao động, tâm phiền ý loạn.

Hòe Hoa dẫn kinh tìm việc vui, chẳng qua bây giờ việc vui thấy , trái còn rước thêm bực thì .

bọn họ vẫn là cha đẻ và trưởng của , tuy rằng lành gì nhưng vẫn cố gắng kiềm chế nỗi khó chịu trong lòng.

Ấy mà bọn họ cứ chọc điên lên.

Bọn họ phái hai nha và một bà v.ú tới Đinh Lan Uyển mà ở để hầu hạ. lẽ là rõ thái độ của nhà họ Thôi đối với nên mấy việc vô cùng lười biếng.

Tô thị từng hai ngày tới sẽ mời đến đo đạc quần áo mới cho , mà tận mười ngày nửa tháng qua vẫn chẳng thấy ma nào đến.

Ngành vải vóc ở Ung Châu sắp sửa lũng đoạn đến nơi, kiểu dáng mới mẻ nào mà từng thấy.

Chẳng qua còn hứng thú với cuộc sống nữa và cũng chẳng thích ăn diện trang điểm nên mới ăn mặc tùy ý mà thôi.

Thế mà con bé Thôi Viện cho rằng đến từ nơi thôn quê hẻo lánh, nên ngay hôm để nha tới tặng lễ cho .

“A tỷ lớn lên ở thôn quê nên chắc áo váy đều là kiểu dáng cũ rích ngày xưa . Ta sắp xếp ít quần áo cũ mặc nữa cho tỷ .”

Nàng chớp mắt, miệng nguôi.

Nhìn qua cũng khá giống một cô nương , chỉ là cô nương quá đối nhân xử thế thôi.

Cũng may là nàng chẳng hề khôn ngoan nên mới giữ mồm giữ miệng mà với rằng: “A tỷ hoa nhường nguyệt thẹn, ăn mặc tùy ý trông cũng vô cùng xinh , nếu Triệu thế tử của phủ quận công thấy tỷ thì chắc chắn sẽ thích lắm….”

À, hiểu .

Ta còn đang suy nghĩ, nhà họ Thôi cũng chẳng mặn mà gì với , cớ đón trở về?

Thì với phủ quân công, gả con gái qua đấy.

Hòe Hoa mới ngóng một chút thôi mà mặt mũi đen xì. Thế tử Triệu Dần của phủ quận công chính là một ấm quần áo lụa là, ăn chơi trác táng, thậm chí còn từng đánh c h ế t vợ cả của .

Đương nhiên nhà họ Thôi sẽ nỡ gả Thôi Viện qua đó, vốn dĩ bọn họ định gả con gái của Dương di nương là Thôi Thù cơ. Dương di nương là ngươi khôn khéo cỡ nào chứ, bà lập tức lóc thể hiện lòng trung thành với Tô thị.

Cuối cùng bọn họ mới nhớ đến nhà họ Thôi còn một trưởng nữ đang ở Ung Châu, gả cho Triệu thế tử là cả đôi đàng.

thật là một gia đình đồng lòng một , khiến cho cảm động rơi nước mắt.

Huynh trưởng của những coi Thôi Viện là em gái ruột thịt, mà hóa còn thiết với Thôi Thù hơn cả .

Ta thẳng thắn cực kỳ, chẳng thèm vòng vo gì nhiều, ngày hôm gặp liền thẳng: “Mọi đón về là để nghị cho ?”

Vẻ mặt của Thôi Cẩm Trạch chợt sửng sốt, nét mặt mất tự nhiên, : “A Âm , mười bảy , đương nhiên hôn sự thể kéo dài thêm nữa. Nếu ở Ung Châu thì thể gả cho lành gì , là trưởng nữ của nhà họ Thôi nên trong nhà sẽ giúp tìm một mối hôn sự .”

“À, là Triệu thế tử của phủ quận công ?”

“….Phụ đang ý như thế.”

“Huynh trưởng thể cho như thế nào ?”

“Tổ tiên nhà là công thần khai quốc, lão công gia là chính trực, thế tử cũng là tuấn tú lịch sự. Chỉ là….”

“Chỉ là gì?”

“Thế tử từng cưới vợ cả, lúc tranh chấp với phu nhân cẩn thận đẩy nàng ngã xuống đất, may đầu nàng đập tảng đá….”

“C h ế t ?” Ta vẻ sợ hãi.

Thôi Cẩm Trạch giải thích: “Thế tử cũng cố ý, sai . Lão công gia đánh cho một trận thảm thiết vô cùng, nào dám tái phạm nữa. A Âm, cứ yên tâm, nếu vẫn đổi thì nhà họ Thôi cũng sẽ để gả .”

“Vậy , thế là , .”

Ta thở phào nhẹ nhõm, đó : “Có trưởng ở đây thì sợ gì nữa. Muội là con gái nhà họ Thôi, và phụ đều sẽ bênh vực đúng ?”

“Đó là chuyện đương nhiên!” Hắn với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8