Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Một ánh trăng tàn
Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:18:53 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau tiệc tối, chúng ta đến Thừa Thiên Lâu, từ nơi này có thể nhìn thấy cả thành Kim Lăng.

Khung cảnh trên đường hết sức náo nhiệt, có hát hí khúc, cũng có xiếc ảo thuật. Nhóm dân chúng quây quanh ủng hộ, hình như không để ý người ăn mừng hôm nay là họ Thác Bạt, không phải họ Chu.

Lúc trước, đại tỷ tỷ và Chu Nguyên Dật ở nơi này tiếp kiến thần dân, còn ta và Thừa Luật nhân lúc bọn họ không chú ý mà chạy đến đường lớn.

Chúng ta đi xem xiếc, xem ảo thuật, nghe hí khúc, ăn món ăn ngon. Phụ thân nói ta không có dáng vẻ tiểu thư gì cả, ông ấy tức run người đòi phải phạt ta.

Đại tỷ tỷ luôn che chở ta, tỷ ấy nói với phụ thân: “Lâm gia có một tiểu thư thế gia là đủ rồi. Uyển Xu của chúng ta vui vẻ bình an mới tốt.”

Bây giờ, trên Thừa Thiên Lâu, không còn đại tỷ tỷ, cũng không còn Thừa Luật.

Ta quay đầu nhìn về phía Chu Nguyên Dật, bên cạnh hắn ta lại có thêm mỹ nhân mới. Hắn nói với mỹ nhân kia cái gì đó, khiến mỹ nhân cười đến run người.

Đây là nam nhân mà đại tỷ tỷ ta đã trao trọn tấm chân tình.

Lúc hắn ở trong nhà cũ Lâm gia, không biết hắn có gặp ác mộng hay không.

Ta không tự chủ mà đi về phía Chu Nguyên Dật, nhưng ngay sau đó, cánh tay ta lại bị người khác giữ chặt lại.

Ta quay đầu nhìn về phía người ngăn cản ta, là Thác Bạt Luật.

Rõ ràng vừa nãy hắn còn đang nói chuyện cùng đại thần, sao lại có thể chú ý đến ta?

Hắn giấu tay của ta trong tay áo rộng thùng thình của hắn, tiếp tục nói cười cùng đại thần.

Không ai phát hiện hắn vừa làm gì ta.

Giống như năm đó trong quân doanh Bắc Lương, phó tướng ở bên ngoài trướng cấp báo quân vụ, hắn ở trong trướng ôm ta, nghe ta ghé sát tai hắn gọi một tiếng A Luật.

Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, như keo như sơn.

Hắn không muốn ta gây rối ở đây, sợ ta lại đi g.i.ế.c Chu Nguyên Dật.

Đây là thiên hạ của hắn, căn cơ còn chưa vững, không thể để xảy ra nửa phần sai lầm.

Ta im lặng đứng bên cạnh hắn, giống như trước ngoan ngoãn nghe lời hắn.

Lúc pháo hoa nở rộ trong đêm, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn.

Pháo hoa rực rỡ chiếu sáng bầu trời.

Vào lúc khói lửa biến mất, thích khách từ bốn phương tám hướng xông đến.

Người xung quanh sợ hãi đến mức trốn đi, Thác Bạt Luật vẫn đứng tại chỗ như trước.

Tay của ta vẫn còn bị hắn nắm chặt, ta không cảm nhận được chút khẩn trương bối rối nào từ hắn cả.

Ta nhận ra hắn đã có chuẩn bị cho chuyện này.

Quả nhiên, vô số binh lính Bắc Lương âm thầm xuất hiện. Thích khách còn chưa kịp đến gần chúng chúng ta thì đã c.h.ế.t dưới loạn đao.

Trong số đó, một thích khách trọng thương phun một búng m.á.u về phía ta: “Ngươi đi xu nịnh kẻ thù, sau này đừng vác mặt đi tìm Bùi tiểu tướng quân.”

Thì ra là tướng sĩ của Thừa Luật.

Y vừa giận vừa mắng Thác Bạt Luật: “Tướng quân có thiện cảm với ngươi, vậy mà ngươi lại hãm hại ngài ấy đến mức rơi đầu. Dù hôm nay ngươi có ăn mừng thì ngươi cũng chỉ là một tên tiểu nhân lòng lang dạ sói.”

Thác Bạt Luật nhìn y từ trên cao: “Thượng sách của việc dụng binh là biết dùng mưu, kém hơn thì đối ngoại, kém hơn nữa là dùng vũ lực, hạ sách nhất mới phải đánh thành. Sao lại nói là ta hãm hại?”

“Ta chưa bao giờ hại c.h.ế.t hắn. Thứ hại hắn, chính là sự ngây thơ của hắn.”

Đầu người nọ bị chặt đứt, máy tươi văng lên quần áo của Thác Bạt Luật.

Giữa hai chân ta cũng có m.á.u chảy xuống. Ta ngã về phía trước, bắt gặp ánh mắt hoảng hốt của Thác Bạt Luật.

Cánh tay ôm chặt lấy thắt lưng của ta, dường như lúc nào hắn cũng phải dùng sức.

Môi hắn khép khép mở mở, ta không nghe thấy hắn nói gì. Nhưng ta đoán hắn đang gọi tên trước kia của ta: “Nguyệt Nương.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8