Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Một Kiếp Bất Phụ
6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:31:28 | Lượt xem: 2

Ta nhất thời ngẩn người, không biết nên mở lời thế nào.

Một lúc lâu sau, ta mắt đỏ hoe nói: “Mộ Cẩn An, nếu ta nói, ta từng có một giấc mơ, trong mơ Bùi Hành ức h.i.ế.p ta, hắn g.i.ế.c cả nhà ta, để ta c.h.ế.t thảm trong hậu cung, cho nên ta muốn báo thù hắn, ngươi tin hay không?”

Đôi mắt của Mộ Cẩn An tối sầm.

Một lúc sau, hắn nhẹ nhàng chạm vào mặt tôi: “Tiêu Tiêu, không biết ta có ở trong giấc mơ của nàng không, nhưng bây giờ ta ở đây, ta sẽ không bao giờ để nàng bị hắn ta ức hiếp.”

Ta nhẹ nhàng ôm lấy Mộ Cẩn An, trong lòng thầm nói: “Mộ Cẩn An, chàng ở đây và chàng vẫn luôn ở đó.”

Phụ thân ta vừa tiến cung, Hoàng thượng bỗng nổi trận lôi đình, giữa đêm khuya vời Bùi Hành vào cung quở trách. Nghe đâu Hoàng hậu quỳ gối trước Dưỡng Tâm Điện suốt một ngày dài, mới khiến Thánh thượng nguôi ngoai cơn thịnh nộ. Bùi Hành bị Hoàng thượng giáng tội cấm túc một tháng, Thẩm Giao cũng bị sung làm quan kỹ trở lại. Hôm ấy, ta đứng trên cầu, dõi mắt nhìn Thẩm Giao bị lôi đi, nàng gào khóc gọi tên Bùi Hành, nhưng chẳng một ai đến cứu nàng. Ngũ hoàng tử bên cạnh ta giả bộ thở than: “Một giai nhân tuyệt sắc, thật đáng tiếc…”

Ta lạnh lùng nhìn hắn: “Thế nào, đáng tiếc lắm sao?”

Bùi Trạm khẽ ho một tiếng, quay mặt đi chỗ khác: “Không đáng tiếc, không đáng tiếc.”

Ta nhớ kiếp trước, khi nhìn thấy Thẩm Giao trên giường Bùi Hành, nàng ta cũng bày ra bộ dạng đáng thương tội nghiệp, khiến Bùi Hành vì nàng ta mà không tiếc truất phế cả bề tôi tâm phúc từng phò tá mình lên ngôi.

Ngày ta bị Bùi Hành ban chết, nàng ta không cho ta được c.h.ế.t một cách thống khoái, mà sai người đánh ta từng gậy, từ bắp chân lên đến đùi, da thịt xương cốt đều bị đánh nát từng chút một.

Ta đau đớn đến ngất lịm, rồi lại bị nàng ta hắt nước sôi cho tỉnh lại, nàng ta nói muốn ta phải tỉnh táo mà chịu đựng mọi đau đớn. Nàng ta nói muốn báo thù cho tất cả người Thẩm gia. Nỗi đau trong ký ức khiến ta có chút khó chịu, ta siết chặt nắm tay, không để bản thân run rẩy. Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay ta. Mộ Cẩn An bên tai ta khẽ nói: “Tiêu Tiêu, đừng vội.”

“Mọi việc nàng muốn làm, đều có thể làm được, ngày sau còn dài.” Nam nhân này không biết Thẩm Giao đã làm gì với ta, nhưng hắn vẫn nhìn ra nỗi đau và thù hận trong lòng ta.

Hắn không hỏi han gì cả, chỉ lặng lẽ đứng sau lưng ta, trở thành chỗ dựa vững chắc.

Không còn sự che chở của Bùi Hành, Thẩm Giao cuối cùng phải lưu lạc chốn phong trần. Ngũ hoàng tử thỉnh thoảng đến thăm nàng, hắn nói ánh mắt nàng đã hoàn toàn tắt lịm, tựa như cái xác không hồn.

Bùi Hành ở trong phủ, ngày ngày đóng cửa suy nghĩ về những chuyện đã qua, không có bất kỳ động tĩnh gì.

Mộ Cẩn An hỏi ta: “Chỉ một mình Thẩm Giao, không thể lay chuyển Bùi Hành, tiếp theo định làm gì?”

Ta lạnh lùng đáp: “Chàng có biết năm xưa Thẩm Bỉnh Chương vì sao lại cấu kết với địch không?”

Mộ Cẩn An lắc đầu.

“Vì tiền.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8