Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mùa Hoa Nở Rộ
Chương 7: Khoảng cách

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:32:13 | Lượt xem: 2

Đồng thời, hai người đều là kiểu người thích sự thân mật. Khi riêng tư, cả hai đều thích ôm áp, từng cái nắm tay chặt chẽ, từng ánh nhìn trìu mến, từng cái hôn sâu khiến hai người vô cùng thỏa mãn, dường như trong tim luôn được hạnh phúc lấp đầy.

Thế nhưng cũng chỉ có vậy, hai người không tiến xa hơn những cái hôn. Thực ra chỉ đơn giản là do quan điểm sống của mỗi người thôi.

Ngôn Minh không có ý định muốn giữ gìn trinh tiết tới lúc kết hôn, cô không phải là người có quan điểm sống như thế. Nhưng cô chỉ muốn ân ái với người yêu và hiện tại cô với cậu không phải người yêu của nhau.

Đó là điều khiến cậu phiền muộn rất nhiều, cậu luôn có cảm giác cô chưa tin tưởng mình, nên cô mới giữ một mối quan hệ mập mờ như thế.

Tình trạng ấy vẫn tiếp diễn cho đến một ngày nọ, người nhà của Húc Liêu gọi anh trở về, tối đó hai người đã nảy sinh mâu thuẫn.

Húc Liêu đang ngồi trên sofa bên cạnh ban công, còn Ngôn Minh thì ngồi trong lòng anh, cả hai đưa mắt ngắm nhìn bầu trời đêm bên ngoài. Tay đan tay, dù không nói gì nhưng vẫn cảm thấy ấm áp.

Bấy giờ, Húc Liêu mở lời phá tan sự yên tĩnh: “Lúc chiều mẹ em có gọi, ngày mai em phải về nhà một chuyến.”

Ngôn Minh gật đầu, cô mềm mại dựa vào lồng n.g.ự.c cậu như người không xương, hai tay cậu ôm choàng người cô từ phía sau.

“Ở nhà em có chuyện gì sao? Hay chỉ là về thăm nhà thôi?”

Húc Liêu nghiêng đầu hôn lên má cô một cái, dịu dàng đáp rằng: “Đáng lẽ chỉ là về thăm nhà thôi ạ, nhưng em có gọi cho ông nội rồi, nghe nói mẹ có mời người khác tới nữa.”

Nói tới đây, cậu ngừng một lúc mới nói tiếp: “Là bạn của cha em, cha em có hứa hôn cho em với con gái nhà đó.”

Ngôn Minh không tỏ thái độ gì, cô vẫn ngồi yên trong lòng cậu. 

Húc Liêu hơi phiền muộn vò tóc, giọng cậu mang vẻ tủi thân: “Chị ơi, chị không muốn nói gì hết sao?”

Ngôn Minh khẽ thở dài, cô rời khỏi lòng cậu, đưa tay với lấy hộp thuốc trên bàn, móc ra điếu rồi châm lên, cô rít một hơi dài.

“Chị đã nói rồi, chuyện tình cảm của chúng ta không có kết quả đâu.”

Vành mắt Húc Liêu ửng đỏ, cậu nghẹn ngào: “Chị không yêu em bằng em yêu chị sao? Chúng ta có thể cùng nhau cố gắng mà, chị từng nói với em, cuộc đời của mỗi người là do bản thân tự quyết định, không ai có quyền can thiệp vào cả. Huống hồ chi, chuyện này chẳng có gì sai trái hết, em cố gắng vì tình yêu của mình là sai hả chị? Chị nói em biết đi!”

Ngôn Minh lại thở dài, cô rít một hơi thuốc rồi chậm rãi nói rằng: “Liêu ơi, suy nghĩ rất tốt, mong muốn rất đẹp, nhưng em biết con người sống dựa vào cái gì không em? Con người sống dựa vào hiện thực. Đúng, chị từng nói với em như thế, nhưng nó phải dựa vào hiện thực. Em xem, chị chẳng còn ai cả, không cha không mẹ không họ hàng, chị sống sao cũng được. Em lại khác, em còn gia đình, công đức sinh thành làm con phải nhớ, em có những trách nhiệm và nghĩa vụ mà chị không có, điều đó là sự thật!”

Húc Liêu lắc đầu, cậu muốn ôm cô lại bị cô đẩy ra. Cô xoa nhẹ lên mặt cậu rồi nói tiếp: “Dù chị chưa từng hỏi em và em cũng chưa từng nói với chị, nhưng chị biết gia cảnh của em không tầm thường. Từ chuyện em có thể điều tra chị rồi trở thành cậu chủ của vũ trường, cho đến việc Côn Pha bị đ.â.m một nhát đi đời, kể cả việc em học trường Đại học Quân đội và còn rất nhiều chuyện khác nữa. Từng việc từng việc đều nói rằng em có xuất thân rất tốt.

Còn em nhìn chị xem, chị là ai? Chị là một đứa mồ côi không cha không mẹ, phải ra đời bươn chải từ năm mười mấy tuổi, cho đến hiện tại thì công việc của chị cũng không vẻ vang gì, người bình thường nghe tới còn phải lắc đầu huống chi là gia đình bậc cao cửa rộng. Trên hết, bây giờ chị bao nhiêu tuổi rồi Liêu? Em nghĩ cha mẹ em sẽ đồng ý để em cưới chị ư? Ngay cả yêu nhau còn khó lòng chứ đừng nói là tính chuyện trăm năm.”

Ở thời đại đang hội nhập thế này, Chính phủ còn đang vất vả gây dựng lại đất nước để phục hồi sau chiến tranh, do đó tình hình khá loạn lạc.

Xã hội đen mọc lên như nấm sau mưa, quyền lực không nằm cả trong tay Chính phủ mà một phần quyền lực thuộc về các dòng tộc giàu có, tiền quyền đi đôi với nhau.

Các dòng tộc giàu có đều một chân đạp hai thuyền, họ vừa có chức quyền trong Chính phủ vừa có tiếng nói trong giới xã hội đen, hắc bạch song hành khiến quyền lực trong tay trở nên lớn mạnh. 

Tuy không thể làm lung lay Chính phủ nhưng tuyệt nhiên là có trọng lượng không nhỏ.

Người giàu thì ngày càng giàu, người nghèo thì ngày càng nghèo. Chính phủ chỉ có một nhưng người dân lại quá đông đúc, Chính phủ có lòng mà chẳng có sức, tuy đó là vấn đề về thời gian, chỉ cần chờ đợi thì tình hình sẽ tốt hơn nhưng sự khổ sở của người dân lại nằm ở thực tại chứ không nằm ở tương lai.

Các dòng tộc không phải hoàn toàn thờ ơ, cũng đồng dạng với Chính phủ, họ cũng có lòng mà chẳng có sức, sự giúp đỡ như muối bỏ bể.

Vì thế hoàn cảnh loạn lạc và sự nghèo khổ đang dần g.i.ế.c c.h.ế.t người dân từng ngày, từng giờ. Mà bản thân cô cũng là một trong những người dân thấp cổ bé họng ấy, phận như bèo dạt trôi sông, sống c.h.ế.t hệt như một con kiến hôi giữa chợ đời đầy huyên náo.

Nếu cô đoán không sai, Húc Liêu là con cháu của một dòng tộc lớn mạnh nào đó ở đất Thủ đô này. Khoảng cách giữa cô và cậu không chỉ dùng lời nói là có thể miêu tả nổi.

Nếu cô có gia đình hẳn hoi, có khả năng để lựa chọn và làm một công việc nào đó đàng hoàng, đôi khi còn có chút hy vọng mong manh. Nhưng cô đã lỡ bước chân vào con đường này, kể cả cô không bán thân cầu tài nhưng bản chất hoàn toàn khác biệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8