Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Muốn cả chị lẫn em
3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:33:45 | Lượt xem: 2

Nghe phụ thân nói xong, ta trầm mặc hồi lâu, nhìn người, lại nhìn Tạ Thường Uyên nói: “Sao chàng lại giấu ta chuyện lớn như vậy?”

Tạ Thường Uyên sờ sờ chóp mũi không biết nói thế nào, nhưng phụ thân ta ở bên cạnh lại nói: “Vãn Vãn, con đừng trách Thường Uyên, là ta yêu cầu hắn giấu con, bởi vì ta sợ rằng nếu con biết… con sẽ không vui!”

Nghe xong, ta chợt cười: “Phụ thân, người sợ con biết người có nữ nhi riêng bên ngoài sẽ trách trách người, con sẽ ghen tị rồi hận người sao?”

Phụ thân ta không nói gì cả, nhưng ta biết mình nói đúng.

Ta có chút ghét phụ thân, nhưng khi nhìn thấy mái tóc bạc trắng ở bên đầu phụ thân, ta chợt không thể ghét người được nữa.

Trước đây, phụ thân và mẫu thân ta quan hệ rất tốt, đáng tiếc mẫu thân ta không có phúc mà qua đời sau khi sinh ra ta được một năm, ta nghe kể là lúc đó phụ thân đã suy sụp hơn một năm.

Sau này chính A di ta đã cầu xin Hoàng thượng cho người đi làm chính sự ở Giang Nam, thực chất là để thư giãn, chắc chắn lúc đó người đã gặp mẫu thân của Tô Tinh Nguyệt. Thật sự thì người cũng không có thay lòng đổi dạ, chẳng qua là người có ít tình cảm hơn thôi.

Nhưng tình cảm chỉ là hư ảo, khi mẫu thân ta còn sống, phụ thân đã hoàn thành đầy đủ trách nhiệm làm chồng của mình, bây giờ mẫu thân ta đã mất, chúng ta không thể bắt người phải góa bụa suốt đời!

Hơn nữa, trong nhiều năm qua, dưới sự sắp đặt của nội tổ mẫu, phụ thân ta đã thu nạp nhiều thê thiếp, nhưng vị trí phu nhân vẫn luôn trống, người và các thê thiếp không thân thiết lắm, cũng chưa sinh thêm hài tử nào, tất nhiên, ngoại trừ Tô Tinh Nguyệt.

Nhìn khuôn mặt già nua của phụ thân, ta có chút đau khổ nói: “Phụ thân, con sẽ không ghét người, cũng sẽ không ghen tị. Con có thêm một muội muội, vui còn không đủ, làm sao con có thể buồn được?”

Ta có hai biểu ca, nhưng lại thực sự thiếu một a đệ và muội muội.

Sau khi nói xong, ta cảm thấy bàn tay của phụ thân rõ ràng đã thả lỏng, người rưng rưng nước mắt, sờ đầu ta và nói: “Phụ thân biết Vãn Vãn là hài nhi ngoan.”

Bằng cách này, Tô Tinh Nguyệt đã trở thành muội muội của ta, để bù đắp những đau khổ mà nàng phải chịu, phụ thân ta đối xử với càng ngày càng tốt hơn, nàng cũng có tài ăn nói, điều này khiến nội tổ mẫu và các a di rất vui.

Nàng cứ quanh quẩn phía sau ta suốt cả ngày, sự sôi nổi của ta cũng giảm đi mấy phần khi gặp nàng.

Không biết nàng học được những điều kỳ lạ từ đâu, lúc nào trong đầu nàng cũng có những điều rất mới lạ.

Ví dụ, khi chúng ta cùng nhau làm người tuyết, nàng nhất quyết nói cho chúng ta biết nên làm loại đá nào, thậm chí còn đưa chúng ta đi ăn món lẩu, kem và những phát minh khác mà nàng đã phát minh ra vào mùa đông.

Tinh Nguyệt cho ta cảm giác nàng là một mặt trời nhỏ hoàn toàn mới lạ và tràn đầy năng lượng, ta rất thích nàng!

Ta nghĩ không chỉ mình ta thích nàng mà chắc chắn có rất nhiều người cũng thích nàng. Đương nhiên, những người này còn có cả Tạ Thường Uyên.

Khi nào ta biết Tạ Thường Uyên cũng thích nàng? Có lẽ là từ mỗi khoảnh khắc ta nhìn thấy họ bên nhau.

Tạ Thường Uyên từ khi trở về rất bận rộn, nhưng vẫn tìm thời gian đến phủ Thừa tướng, nhưng mỗi lần đến, Tô Tinh Nguyệt luôn xuất hiện trước.

Tô Tinh Nguyệt là một cô gái vô tư với tính cách ấm áp và phóng khoáng, như thể mọi quy tắc đạo đức đều không có tác dụng với nàng.

Nàng và Tạ Thường Uyên gọi nhau là anh huynh muội, còn kéo Tạ Thường Uyên đi thi đấu võ thuật, chọi gà, tung xúc xắc, nàng hoàn toàn không giống một nữ nhân bình thường, Tạ Thường Uyên cũng thích ở bên nàng.

Nhìn Tạ Thường Uyên và nàng cùng nhau đánh nhau, ta chợt nhớ tới ta và Tạ Thường Uyên từng thân thiết như vậy, lúc đó ta còn đ–iên hơn cả Tô Tinh Nguyệt bây giờ.

Ta cùng Tạ Thường Uyên lẻn ra khỏi hoàng cung, ăn mặc như một nam nhân và đưa hắn đi chơi, ta dạy hắn chơi xúc xắc, chọi gà, thậm chí chúng ta còn cùng nhau đến một thanh lâu. Đó thực sự là những ngày đáng nhớ.

Tô Tinh Nguyệt hôm nay thật sự rất giống ta ngày xưa!

Và ta biết được từ cuộc trò chuyện giữa Tạ Thường Uyên và nàng rằng Tô Tinh Nguyệt đã giúp Tạ Thường Uyên đẩy lùi quân địch trên chiến trường Tây Bắc, phương pháp nàng sử dụng để đẩy lùi kẻ thù rất đặc biệt, rất độc đáo, như thể chỉ có cựu binh sĩ mới có thể nghĩ ra.

Tạ Thường Uyên bình thường không thích khen ngợi người khác, nhưng mỗi khi nhắc đến Tô Tinh Nguyệt, trong mắt hắn lại ánh lên vẻ ngưỡng mộ, loại ngưỡng mộ mà ta chưa từng thấy trước đây.

Ngay cả hai biểu ca của ta khi nghe điều đó cũng tràn đầy ngưỡng mộ đối với Tô Tinh Nguyệt.

Khi nhìn thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Tô Tinh Nguyệt, ta cảm thấy có chút cô đơn vô cớ, sẽ không quá lời khi nói rằng ta ghen tị.

Ta chưa bao giờ biết tại sao Tô Tinh Nguyệt lại mạnh mẽ như vậy, làm sao nàng có thể biết mọi thứ?

Và phải đến đêm giao thừa ta mới biết tại sao nàng lại tuyệt vời đến vậy.

3

Vào đêm giao thừa, đại biểu ca của ta, ồ không, bây giờ lẽ ra hắn phải là bệ hạ, đã ra lệnh tổ chức một cung yến hoành tráng, ta và phụ thân được mời cùng với Tô Tinh Nguyệt.

Đương nhiên Tạ Thường Uyên cũng ở đó.

Vì Tạ Thường Uyên năm trước bận công việc nên chúng ta ít có cơ hội gặp nhau. Hiện tại Tạ Thường Uyên đã là Thành Vương gia.

Hôm nay hắn mặc y phục đen, áo choàng da trăn, khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng như tượng điêu khắc, đôi mắt đen cực kỳ sâu thẳm tỏa ra thứ ánh sáng khó lường, hắn cực kỳ tuấn tú nhưng lại có một sức hút thần bí khiến người ta mê mẩn.

Trong bữa tiệc còn có rất nhiều vị tiểu thư xuất thân từ các gia tộc quyền quý, khi nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Tạ Thường Uyên, họ không khỏi ngưỡng mộ.

Tạ Thường Uyên trước mặt người ngoài luôn tỏ ra cực kỳ lạnh lùng, biểu cảm của hắn chỉ khác hơn khi nhìn thấy ta. À không, bây giờ lại có thêm một Tô Tinh Nguyệt.

“Vãn Vãn, Tinh Nguyệt!” Tạ Thường Uyên ngước mắt lên và mỉm cười bước về phía Tô Tinh Nguyệt và ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8