Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nam Đường
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:21:09 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

Nơi mà quý phi nhắc đến, là trại quân kỹ của quân Bắc Địch, nơi đó giam giữ hàng trăm nữ nhân Nam Đường.

Họ từng là những báu vật trong tay phụ mẫu.

Nhưng ở đây, họ bị những con thú Bắc Địch hàng ngày làm nhục và hành hạ.

Lúc đi qua sân luyện võ, quý phi lại thay đổi ý định.

Bởi vì—

Kẻ thù không đội trời chung của bà, Thác Bạt Thần, đã trở về từ Lăng Đô.

Là đại hoàng tử của Bắc Địch Vương.

Thác Bạt Thần là người có khả năng nhất để thừa kế ngai vàng, nhưng cũng là đứa con không được Bắc Địch Vương ưa thích nhất.

Những năm qua, hắn nhiều lần khuyên can “yêu phi làm loạn đất nước”, bị Bắc Địch Vương nghi ngờ và tước quyền. Chỉ có thể tự mình đến Lăng Đô tìm kiếm bản đồ kho báu để làm hòa với cha.

Ngày bị đưa đến trước mặt Thác Bạt Thần, hắn mặc đồ đen, tóc tết thành nhiều b.í.m nhỏ cột cao, đang chỉ huy binh lính b.ắ.n tên.

Đôi mắt màu hổ phách của hắn chỉ liếc nhìn ta một cái, nhưng lại nhẹ nhàng tuyên bố án tử hình cho ta.

“Giết! Để diệt trừ hậu hoạn!”

Ta là nữ nô bẩn thỉu được quý phi đưa đến để làm hắn ghê tởm.

8.

Năm thứ năm mất nước, ta như ý nguyện mà ở lại bên cạnh Thác Bạt Thần.

Nhưng vì truyền thuyết về bảo đồ, mỗi ngày ta như có lưỡi d.a.o treo trên đầu, lo lắng mình sẽ bị giết.

Nhưng không biết vì sao, ngày qua ngày, Thác Bạt Thần không bao giờ nhắc lại chuyện này.

Ngược lại, hắn rất thích văn hóa Trung Nguyên, từng hỏi ta thế nào là “sinh nhân chi đạo”.

Cho đến khi ta nhíu mày chỉnh lại là “thánh nhân chi đạo”, gương mặt lạnh lùng của hắn lần đầu tiên lộ vẻ lúng túng.

Cũng từ khi đó, ta được ở lại trong doanh trại của hắn, đọc sách giảng học cho hắn.

Ta chín tuổi trải qua nỗi nhục mất nước, số sách ta đọc không nhiều.

Những điển tích ta có thể giảng giải, phần lớn đều đến từ sự chỉ dạy của Hiền phi nương nương.

Có lần giảng đến câu chuyện “Tử Tư móc mắt treo cửa ”, Thác Bạt Thần nằm trên giường, rất lâu không lên tiếng.

Khi ta nghĩ hắn đã ngủ, câu nói tiếp theo của hắn khiến ta run rẩy không ngừng.

“Ta biết không có thứ gọi là bảo đồ của năm nước.”

“Vậy tại sao giữ ta lại?”

Ta cố gắng bình tĩnh, cố gắng điều hòa suy nghĩ của mình.

“Vì chúng ta rất giống nhau! Chúng ta đều bị người thân bỏ rơi, bị kẻ thù nhục mạ, bị đạp nát tôn nghiêm, bị đánh gãy xương sống… Chúng ta gặp mọi bất công, nhưng vẫn cố gắng sống sót!”

Thác Bạt Thần là con trai trưởng của Bắc Địch Vương, nhưng mẫu thân hắn là nô lệ hạ đẳng, từ nhỏ đã không được yêu thích.

Sau khi mẫu thân chết, hắn lẻ loi một mình hắn chịu đủ khuất nhục chỉ để lập chiến công hiển hách được phụ vương ưu ái.

Không ngờ, giữa chừng xuất hiện một “yêu phi Nam Đường”, khiến quan hệ giữa hắn và Bắc Địch Vương càng thêm căng thẳng.

“Chúng ta có cùng hoàn cảnh, cũng có cùng kẻ thù…”

Hắn ngồi dậy, bàn tay thô ráp vuốt qua vết sẹo ghê rợn trên má trái của ta.

“Trường Lạc! Chúng ta là một!”

Chúng ta là một sao?

Lồng n.g.ự.c ta đập mạnh, một nỗi buồn và tuyệt vọng vô cùng từ trái tim lan tỏa.

Người Bắc Địch này mang quân xuống phía nam, hủy diệt giang sơn Nam Đường của ta.

Ác quỷ này lạnh lùng nhìn binh sĩ Bắc Địch tàn sát dân Nam Đường của ta.

Kẻ đồ tể này trên tường thành trong cung yến, từng đao từng đao mổ sống dũng sĩ Nam Đường…

Lại nói chúng ta là một!

Người và thú, có thể là một sao!

Nhưng rất lâu sau, ta lại nghe thấy giọng nói khàn khàn của chính mình:

“Đại hoàng tử là trụ cột duy nhất của Trường Lạc!”

Trong ba năm tiếp theo!

Ta thử độc cho hắn, chắn tên cho hắn, giúp hắn đoạt quyền.

Một nô bộc trung thành vì chủ nhân bất hạnh của mình mà cống hiến tất cả, dường như dần dần mở được trái tim đã phòng bị lâu ngày của hắn.

Khi quyền lực quân sự của Bắc Địch dần tập trung vào tay Thác Bạt Thần, hắn ngày càng bận rộn.

Và cơ hội để ta tự do ra vào doanh trại và cung điện của hắn cũng ngày càng nhiều.

Cũng trong ba năm này, cục diện thay đổi hoàn toàn.

Người Bắc Địch mơ tưởng thống nhất giang sơn mãi vẫn không thành.

Ngoài Thương Ngô Lục Châu đã tái lập, khắp nơi còn có nhiều người nổi dậy.

Người Bắc Địch huấn luyện bài bản, binh mạnh ngựa khỏe.

Người Nam Đường thiếu binh thiếu ngựa, trang bị lạc hậu.

Nhưng qua mỗi trận chiến khốc liệt, người Bắc Địch không chiếm được lợi thế nào.

Vì vậy, Thương Ngô Lục Châu lại có thêm thời gian để nghỉ ngơi dưỡng sức.

Nhưng nếu muốn triệt để công hãm vương thành Bắc Địch, bọn họ cần bản đồ phòng ngự chi tiết.

Ngay khi ta đang lục tung doanh trại và cung điện của Thác Bạt Thần, đau khổ tìm kiếm mãi không có kết quả, tai họa đối với người Nam Đường lại một lần nữa ập đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8