Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nằm Mơ Trở Về Thời Nhà Đường, Tôi Gặp Được Người Định Mệnh Sắp Đặt
Chương 7: Đại giang nam bắc

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:21:59 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu Ngư, cô có đồng ý đi cùng ta không?” Ôn Nhạn hỏi.

Thẩm Ngư cười cười, cô rất rõ bản thân không thể trở về cùng Ôn Nhạn, cũng không muốn đem đến thêm phiền toái cho cô ấy.

“Ta muốn ra ngoài đi dạo.” Giọng nói của Thẩm Ngư vẫn khàn khàn.

Ôn Nhạn đã đoán trước Thẩm Ngư sẽ nói như vậy, “Được, cô đợi ta một lát.”

Ôn Nhạn vội vàng trở về thu dọn, mang theo một túi hành lý chạy tới, “Đi thôi.” Cô nói với Thẩm Ngư.

“Đi đâu?” Thẩm Ngư còn chưa kịp suy nghĩ.

“Đương nhiên là ra ngoài đi dạo rồi, cô quên à? Ta đã từng nói, muốn dẫn cô đi khắp đại giang nam bắc, không phải sao? Tiểu gia ta thế nhưng là nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy đó.” Ôn Nhạn vỗ n.g.ự.c nói xong, đi về phía trước.

Thẩm Ngư sửng sốt một chút, vội vàng đuổi theo.

“Ngươi không nên như vậy.” Thẩm Ngư nói.

“Vậy nên như thế nào?” Ôn Nhạn vòng tay ôm eo Thẩm Như. “Như thế nào à?” Sau đó lại sờ lên mặt cô, “Hay là như thế này?”

Thẩm Ngư vỗ vào cái tay làm loạn của cô, mặt trở nên đỏ bừng, nhanh chân chạy đi.

“Ha ha ha, Tiểu Ngư, lúc cô xấu hổ nhìn đẹp lắm đó!” Ôn Nhạn vừa đi theo phía sau vừa cười.

Hai người thật sự đi khắp đại giang nam bắc, một đường đi, một đường du ngoạn.

Hôm nay, hai người có gặp một vị khách quen.

“Ôn Nhạn, ngươi thật xấu tính, ra ngoài chơi cũng không gọi ta.” Tiết Ly Anh đứng đối diện với hai người, hậm hực nói.

“Ngọn gió nào đưa ngươi tới đây?” Ôn Nhạn hỏi.

“Ngươi không cần biết ngọn gió nào đưa ta tới, ngươi đi chơi không rủ ta chính là xấu tính.” Tiết Ly Anh tức hổn hển nói.

“Tiểu Ngư, đi thôi, chúng ta không cần để ý tới cậu ta.” Ôn Nhan kéo tay Thẩm Ngư rời đi.

“Ai da, các ngươi chờ ta với!” Tiết Ly Anh vội vàng đuổi theo.

Từ hai người du lịch đã biến thành ba người cùng đi.

Ôn Nhạn đi mua lương khô, Tiết Ly Anh thừa cơ ngăn Thẩm Ngư lại.

“Thẩm Ngư cô nương, Ôn tướng quân đã sắp xếp mối hôn sự cho Ôn Nhạn rồi.” Tiết Ly Anh nói. “Ít ngày nữa ta sẽ trở về nghênh cưới Ôn Nhạn, cô đừng làm chậm trễ cô ấy nữa. Ta rất hối hận vì ngày đó đã đưa cô ấy đi xem thi đấu hoa khôi gì đó, để cô ấy nhìn thấy cô.” Cậu ta nói tiếp, “Có lẽ cô đã biết nên làm  thế nào là tốt nhất.”

Thẩm Ngư gục đầu xuống, “Tất nhiên là ta biết, làm phiền Tiết công tử thông báo với Ôn cô nương giúp ta một tiếng, nói ta có chuyện quan trọng, phải rời đi trước, không thể cùng cô ấy đi dạo đại giang nam bắc được nữa, ngày sau có duyên gặp lại.”

“Ta nhất định sẽ chuyển lời cho cô ấy.:

Thẩm Ngư siết chặt ống tay áo, quay người rời đi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8