Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nam Từ Lệnh
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:28:04 | Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Được thôi, đây đúng là kẻ hai mặt.

 

Tỏ vẻ cảm ơn ta, thực chất là nhắc nhở mẹ ta rằng chuyện quản gia nên giao cho Liễu Tử Yên.

 

Nhưng mẹ ta chỉ nghe bề ngoài, hoàn toàn không nghĩ sâu xa: “Bà thông gia nói gì vậy, Tử Yên yếu ớt, thường xuyên ốm đau. Nhưng bà yên tâm, ta nhất định sẽ mời đại phu giỏi nhất điều trị cho nàng.”

 

Mẹ nói rất chân thành, ta thấy rõ sự khó chịu trong mắt phu nhân họ Liễu, nhưng bà ta đành nuốt giận.

 

Ta cười thầm, loại cáo già này cần phải gặp người thuần khiết như mẹ ta mới trị được.

 

Chuyến đi này chắc chắn là kế hoạch của phu nhân họ Liễu, đầu tiên là để Liễu Tử Yên về chăm sóc bệnh, mẹ biết tin nàng bệnh chắc chắn sẽ tới thăm, sau đó bà ta sẽ nói với mẹ rằng quyền quản gia không nên giao cho ta.

 

Đáng tiếc, mẹ ta tâm tính đơn giản, không hiểu được ý bà ta.

 

09.

 

Sau khi Liễu Tử Yên trở về, người nàng còn gầy hơn trước.

 

Mẹ kéo tay nàng nhìn mãi: “Mấy ngày nay chăm sóc mẹ con, vất vả quá phải không? Về rồi thì nghỉ ngơi cho tốt, bảo nhà bếp làm chút đồ bổ cho con ăn.”

 

Có lẽ là ta nhìn lầm, ta thấy trong mắt Liễu Tử Yên có nước mắt.

 

Liễu Tử Yên về rồi yên tĩnh một thời gian, không còn đến gây sự với ta, thêm nữa đại ca vừa hoàn thành công vụ, hai người ly biệt giờ mới tái hợp, tình cảm thăng hoa nhanh chóng.

 

Đầu thu, Liễu Tử Yên có thai.

 

Lúc này, địa vị của Liễu Tử Yên nâng cao, nàng kéo tay áo đại ca khóc, nói nhớ muội muội ở nhà, muốn đón muội muội tới chăm sóc.

 

Đại ca tới hỏi ý kiến ta, chuyện này cũng không có gì quá đáng, ta liền đồng ý.

 

Vì vậy muội muội của Liễu Tử Yên, Liễu Hồng Kiều, tới nhà.

 

Nàng rất giống Liễu Tử Yên, tên như người, diễm lệ yêu kiều.

 

Nhưng ta nhanh chóng nhận ra, mục đích thực sự của nàng không phải để chăm sóc Liễu Tử Yên.

 

Mà là để quyến rũ đại ca.

 

10.

 

Hôm đó ta tới thư phòng tìm đại ca, gặp ngay Liễu Hồng Kiều đang xin chỉ dạy bài vở từ đại ca, nàng mặc một chiếc áo mỏng tang, trước n.g.ự.c lộ ra một mảng da thịt trắng nõn.

 

Đại ca đang lúng túng thì ta bước vào, thấy ta, đại ca như gặp cứu tinh, lập tức chạy đến bên ta: “Nam Từ đến rồi.”

 

Ta hiểu ánh mắt của huynh ấy, cười chào Liễu Hồng Kiều: “Không ngạc nhiên khi bài vở của người khác không bằng Hồng Kiều cô nương, vì họ không chăm chỉ như cô nương, đêm khuya còn đến nhờ tỷ phu chỉ dạy.”

 

“Chỉ là, nhà họ Liễu vốn là danh môn, nhà họ Từ chúng ta cũng là gia đình thanh liêm, nếu để người ngoài biết chuyện này, e rằng sẽ gây hiểu lầm, không tốt cho cả hai gia đình.”

 

“Cô nương nên tránh né một chút thì hơn.”

 

Với loại hồ ly tinh này, ta không bao giờ nương tay.

 

Liễu Hồng Kiều bị ta nói đến mặt đỏ tía tai, khóc chạy ra ngoài.

 

Ta quay lại nhìn đại ca vẫn chưa hết hoảng hồn: “Giờ Hồng Kiều cô nương ở đây, nội trạch không tiện cho đại ca ở.”

 

“Không bằng ta bảo người dọn dẹp thư phòng ở ngoại viện, đại ca qua đó ở?”

 

Đại ca liên tục gật đầu, ta biết trong lòng huynh ấy gia đình và chức quan đều quan trọng.

 

Huynh ấy sẽ không vì mỹ sắc mà hủy hoại tiền đồ và danh tiếng của gia đình.

 

Sáng hôm sau, ta còn đang mơ đẹp thì bị Bội Nguyệt gọi dậy.

 

“Tiểu thư, có chuyện lớn rồi, Liễu Hồng Kiều muốn nhảy lầu.” Giọng Bội Nguyệt có phần cấp bách.

Ta lập tức tỉnh táo, hai tỷ muội này sao không ai an phận vậy?

 

Ta vội đến vườn thì thấy Liễu Hồng Kiều đang ở trên lầu cao thưởng nguyệt, mặc một chiếc áo mỏng manh ôm cột khóc.

 

“Nhà họ Từ các ngươi ỷ thế h.i.ế.p người, ta đến chăm sóc tỷ tỷ, các ngươi lại làm hại danh tiếng của ta.”

 

“Ta chỉ đơn thuần nhờ tỷ phu chỉ dạy bài vở, sao lại nói ta vô liêm sỉ? Nhục nhã thế này, ta thà c.h.ế.t còn hơn.”

 

Mẹ ta tức giận mắng: “Tốt, giờ ngươi nhảy xuống, ta lập tức đi tìm người nhà họ Liễu đến lo hậu sự cho ngươi.”

 

Ta lạnh lùng nhìn nàng ta: “Người hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, ai lại đêm khuya vào phòng tỷ phu? Ăn mặc hở hang, không phải quyến rũ thì là gì?”

 

“Đừng vừa làm đĩ vừa đòi lập đền thờ, Từ Nam Từ ta không sợ bị đe dọa.”

“Ngươi cứ nhảy xuống, xem nhà họ Liễu muốn bảo toàn người cháu rể được Hoàng đế sủng ái, hay bảo vệ ngươi – một thứ nữ trong nhà.”

Có lẽ thái độ của ta và mẹ không như nàng ta dự liệu, Liễu Hồng Kiều ngây người ôm cột không nói gì.

 

“Mẹ, mẹ, xin người hãy làm chủ cho con dâu. Con từ nhỏ đã thân thiết với muội muội này, nàng không thể xảy ra chuyện.” Liễu Tử Yên ngồi trên kiệu mềm đến.

 

“Muội muội của con, rất hiểu chuyện, tuyệt đối không làm chuyện quyến rũ người khác.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8