Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nam Từ Lệnh
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:28:07 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường đường là phủ thị lang, lại thiếu tiền đến vậy sao?

 

“Bội Nguyệt, chuẩn bị, ta phải vào cung một chuyến.” Trực giác mách bảo ta, sau chuyện này còn nhiều điều ẩn giấu.

 

Ra khỏi cung, ta đến Nam Dương Sơn, xe ngựa bị chặn ở chân núi, nói rằng chùa đang tu sửa, không cho người vào.

 

Ta và Bội Nguyệt vòng ra sau núi, đi theo lối nhỏ lên, nhìn thấy chùa Nam Dương hoang tàn.

 

Quả nhiên như ta dự đoán, năm ngoái hoàng thượng cấp ngân quỹ cho thị lang họ Liễu, để hắn phụ trách tu sửa các ngôi chùa ngoại thành, đây là nhiệm vụ thường niên mỗi năm năm, hoàng thượng không can thiệp. Nhưng năm nay đột nhiên triệu thị lang họ Liễu, yêu cầu hắn chuẩn bị tốt, sang năm lễ tế tổ không đến quốc tự nữa, mà đến chùa Nam Dương, nơi hoàng thượng thường đến khi còn nhỏ.

 

Thị lang họ Liễu là lão làng trong quan trường, nghĩ rằng lần này như mọi năm, có lẽ đã sớm tham ô số tiền đó.

 

Đến khi hoàng thượng thay đổi ý định, mà hắn chưa tu sửa chùa, mới hoảng loạn.

 

Khi nhìn thấy chùa Nam Dương, ta đã hiểu, số tiền tu sửa chắc chắn bị thị lang họ Liễu nuốt mất.

 

Hắn mới vội vàng để Liễu Tử Yên giành quyền quản gia nhà họ Từ, muốn lấy tiền nhà họ Từ để bù đắp.

 

Chỉ là hắn không ngờ rằng, thứ nữ mà hắn coi thường, lại là người nắm giữ mạch sống của nhà họ Từ.

 

13.

 

Thị lang họ Liễu phạm sai lầm, không nên kéo theo con cái.

 

Nhưng Liễu Tử Yên đã được dạy thành như vậy, chỉ sợ khó mà thay đổi.

 

Đại ca nghe xong, sắc mặt nặng nề: “Giờ nàng đã mang thai, dù sao cũng đã gả vào nhà họ Từ, là người nhà họ Từ. Nếu sau này có thể cắt đứt quan hệ với nhà họ Liễu…”

 

“Nếu thật sự có thể hòa thuận với chúng ta, dù không có nhà mẹ đẻ, chúng ta cũng sẽ đối xử tốt với nàng. Muội cũng tôn trọng nàng là đại tẩu.” Ta tiếp lời đại ca.

 

Đại ca thở dài, không nói gì thêm.

 

Ta biết trong lòng huynh ấy rất khó chịu, người con gái năm xưa làm huynh ấy kinh ngạc tại sân bóng ngựa, khiến huynh ấy mãi nhớ nhung, cưới về hóa ra lại là để mưu cầu tài sản.

 

Thực ra trong lòng ta cũng mong Liễu Tử Yên có thể thay đổi tốt hơn.

 

Bởi vì ta biết, không phải mọi thứ nữ đều có thể gặp được đích mẫu tâm thiện như ta.

 

Lần tới phủ thị lang, ta thấy rõ Liễu Tử Yên bị phạt quỳ vì không làm tốt việc, thêm thông tin từ Bội Nguyệt, ta hiểu rằng nàng bề ngoài trông hào nhoáng, nhưng thực tế cuộc sống không hề dễ dàng.

 

Những lần trước đây nàng gây chuyện, ta có thể chấp nhận rằng nàng bị nhà mẹ đẻ ép buộc, chỉ cần nàng có thể quay đầu là bờ, chúng ta tự nhiên sẽ coi nàng là một phần của nhà họ Từ.

 

Nhưng Liễu Tử Yên dường như không nghĩ vậy.

 

Để giữ thể diện cho nàng, chuyện này chúng ta không báo cho cha mẹ biết, chỉ có ta, đại ca và nàng ba mặt đối mặt nói chuyện.

 

Khi ta chỉ ra những sai sót trong sổ sách ở viện của nàng, nàng liên tục tránh ánh mắt, không chịu nói số tiền dùng để an thai và mua đồ dùng đã tiêu vào đâu.

 

Ta thở dài, nhẹ nhàng nói: “Giờ ta gọi tẩu là đại tẩu, tức là chúng ta là người một nhà. Tẩu nói thật ra, ta sẽ giúp tẩu xóa sạch sổ sách.”

 

Liễu Tử Yên vẫn im lặng.

 

Đại ca có chút tức giận: “Nàng không vì mình, cũng nên vì đứa con trong bụng mà nghĩ. Nam Từ sợ nàng gò bó, nên chia tiền để nàng tự do mua những gì mình thích, thuốc của đại phu cũng chọn loại tốt nhất, cha mẹ có gì mới mẻ đều đưa cho nàng, sợ nàng khổ cực khi mang thai. Nhưng nàng thì sao? Nàng bớt xén ăn uống của con mình, sau này sinh ra có thể khỏe mạnh không?”

 

Liễu Tử Yên chạm tay lên bụng mình, bắt đầu rơi nước mắt.

Đại ca tức giận đứng dậy đi vài vòng trong phòng: “Nàng có phải đã gửi hết tiền về phủ thị lang không? Đường đường là phủ thị lang, thiếu nàng mấy trăm lạng bạc sao?”

 

Cuối cùng, Liễu Tử Yên ngẩng đầu, đầy vẻ sợ hãi lắc đầu: “Ta không có.”

 

Ta kéo tay nàng, an ủi: “Đại tẩu, nếu tẩu tự nguyện thì coi như ta chưa nói gì. Nếu tẩu không muốn, người nhà phủ thị lang ép buộc tẩu làm vậy, có gì khó khăn cứ nói ra, chúng ta nhất định sẽ giúp tẩu.”

 

Liễu Tử Yên giằng tay ra khỏi ta, hét lên: “Ta không có! Từ Nam Từ, ta không cần ngươi giả vờ tốt bụng.”

 

Có vẻ nàng đã không thể nghe lọt tai nữa.

14.

 

“Bội Nguyệt, ra lệnh từ hôm nay, mọi việc lớn nhỏ trong viện của đại tẩu đều phải báo cáo lại cho ta. Nói với nhà bếp, phải đảm bảo đại tẩu ăn uống đầy đủ, chi phí bao nhiêu không quan trọng, nhưng phải dùng nguyên liệu tốt nhất để an thai dưỡng thần. Đại phu mỗi ngày khám bệnh xong phải đến báo cáo cho ta. Người trong viện đại tẩu, nếu muốn ra khỏi phủ phải có sự đồng ý của ta, tự ý rời phủ, lập tức tìm người bán đi.”

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8