Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nàng thơ của riêng anh
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:30:00 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần này là Thẩm Từ đưa tôi đi chơi, anh ấy nói chắc chắn tôi chưa bao giờ tìm được nơi nào đẹp như vậy.

 

Lần trước tôi lỡ mồm bảo anh ấy đã bỏ qua mĩ vị trần gian nên lần này anh định đưa tôi đến một nơi đẹp tuyệt trần, tôi nghi ngờ anh ấy muốn giành lại vị trí của tôi.

 

Anh chàng này này còn biết mang thù cơ đấy!

 

Thực ra tôi không tin những gì anh ấy nói lắm, dù sao chúng tôi cũng đâu thân quen lắm.

 

Nhưng khi bước vào xe của anh ấy, tôi mới nhận ra mình đã sai lầm hoàn toàn! Ngồi trên xe suốt hai tiếng đồng hồ, anh trai này đang đưa tôi ra khỏi thành phố.

 

“Anh có thể tiết lộ cho tôi một chút về nơi sẽ đến được không?”

 

Thẩm Từ nhìn thấy sự bối rối của tôi, vẻ mặt rất đắc ý: “Thật sự có chuyện mà cô không biết à?”

 

“Đúng vậy, ví dụ như bây giờ tôi đang nghi ngờ anh có hành vi phạm pháp nào không đó.”

 

Thẩm Từ cười lớn trước sự hài hước của tôi: “Tôi với cô ở cùng một nơi, thân thiết với nhau lâu như vậy mà cô vẫn nghi ngờ tôi sẽ trở thành kẻ buôn người cơ à.”

 

Thực ra tôi không nghe rõ những gì Thẩm Từ nói vì tôi đang bận ngắm nhìn góc nghiêng của anh ấy.

 

Cuối cùng đi đến kết luận: Quả thực là bất công quá đi à.

 

Bởi vì ánh mắt của tôi quá thẳng thắn, khiến Thẩm Từ cảm thấy có chút mất tự nhiên, chẳng hạn như tai anh lại đỏ lên.

 

“Khụ…phong cảnh nơi này thật đẹp. Tôi thường đến đây mỗi khi tâm trạng không tốt.”

 

Tôi nhìn vào google map trên điện thoại và thầm nói: “Cái giá để anh giải tỏa tâm trạng khá cao đấy.”

 

Vừa trò chuyện vừa đùa giỡn với Thẩm Từ, chúng tôi đã đến nơi. Dù quãng đường khá dài nhưng tôi không mệt như tôi tưởng, có lẽ vì tôi không phải là người lái xe.

 

Ngay khi xuống xe, tôi đã nhận ra “cảnh đẹp tuyệt trần” mà Thẩm Từ nói là có ý gì.

 

Mặt trời đang dần lặn xuống, phả những tia nắng lên Tây Hồ tuyệt đẹp, mặt nước phẳng lặng, không có lấy một con thuyền nào trôi qua nơi đây.

 

Khó trách mỗi khi tâm tình của Thẩm Từ không tốt là anh lại tới đây.

 

Tôi nhìn Thẩm Từ, gió thổi bay mái tóc ngắn của anh ấy, khiến anh ấy trông càng mê người hơn.

 

“Nơi này thực sự rất đẹp y như anh nói.”

 

Thẩm Từ mỉm cười nhìn tôi: “Đương nhiên, cho nên tôi mới muốn xem cùng cô.”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8