Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Ngày Cười Của Tôi Trở Thành Nỗi Ám Ảnh

Ngày Cười Của Tôi Trở Thành Nỗi Ám Ảnh

Lời dẫn truyện:

Trên màn hình lớn của hội trường, tôi nhìn thấy đoạn video kinh hoàng đó.

Trong video, tôi bị chuốc thuốc, bị dụ dỗ quay lại những cảnh tượng nhục nhã.

Tôi vùng vẫy muốn chạy trốn, nhưng lại bị đ-è chặt xuống. Cuối cùng, sau khi bị h-à-nh hạ đến kiệt sức, tôi hoàn toàn mất ý thức.

Ngay trước mặt tất cả mọi người, bạn trai tôi – Trình Tử Mặc – tuyên bố chia tay, rồi quay lưng ôm lấy bạn cùng phòng của tôi, Bạch Vũ.

Nhưng ngay lúc đó, anh trai anh ta – Trình Dĩ Thâm, chàng trai thiên tài của khoa Tài chính – lại đứng giữa đám đông, nhìn tôi và nói:

“Đừng sợ, anh sẽ ở bên em.”

Trong tiếng xì xào bàn tán của mọi người, tôi ngất lịm, rơi vào một khoảng tối vô tận.

Một năm sau, vào một đêm tình cờ, tôi vô ý nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Trình Dĩ Thâm và Trình Tử Mặc.

“Anh, Lâm Noãn bị chuốc t-h-u-ố-c, bị quay lại những đoạn video đó. Chuyện em và Bạch Vũ bên nhau vốn dĩ đã nằm trong kế hoạch từ trước. Em thật sự không hiểu, tại sao anh lại đối tốt với một người con gái đã mất hết da-nh dự như vậy?”

“Vì Bạch Vũ, chúng ta nợ cô ấy quá nhiều. Dù sao cũng là chúng ta đã đẩy cô ấy vào bước đường này. Bây giờ chăm sóc cô ấy, coi như là một cách để bù đắp.”

Tôi đứng tựa vào bức tường lạnh lẽo, cả người run rẩy.

Thì ra, thế giới này có thể tàn nhẫn đến vậy. Còn những người tôi từng tin tưởng, lại có thể vô liêm sỉ đến mức này…