Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngày Xưa Nha Hoàn, Hôm Nay Nữ Tướng
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:32:53 | Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu chuẩn của tiểu thư luôn khó lường.

 

Bản thân nàng cũng là thứ nữ, luôn nói với ta:

 

“Xuất thân không quan trọng. Mỗi người đều có quyền theo đuổi hạnh phúc. Ta muốn cái gì, ta sẽ tích cực đấu tranh vì nó, vận mệnh của ta do ta, không do ông trời!”

 

Nhưng khi người khác cũng tích cực phấn đấu, mà còn là lúc nàng vẫn không tranh nổi với họ, nàng lại bắt đầu dở chứng châm biếm đối phương:

 

“Tâm cao hơn trời, đời mỏng hơn giấy. Muốn thứ gì thì trước hết phải xem mình có xứng hay không. Nếu luôn đòi hỏi những thứ xa vời, bản thân không đáng có, thứ chờ đợi nàng ta chắc chắn là tự mình tạo nghiệt c.h.ế.t chẳng hay.”

 

Giờ phút này, tiểu thư ghen tị nghiến răng nghiến lợi với Tô Đại tiểu thư, còn ta chỉ một lòng nghĩ làm sao có thể tách nàng ra. Bằng không, nàng cứ trông chừng ta như vậy, ta không thể làm gì được.

 

May thay tiểu thư không giữ được bình tĩnh, cơ hội của ta chẳng mấy chốc đã đến.

 

Thái tử trò chuyện thơ ca cùng mấy vị thiên kim thế gia một lúc rồi lễ phép rời đi.

 

Sau khi nhóm thiên kim lưu luyến chào tạm biệt Thái tử xong, vừa quay đầu thì thấy tiểu thư đang đứng dưới cầu, mặt mày cau có.

 

Tính tình của Tô Đại tiểu thư cũng khá nóng nảy, lập tức dẫn tỷ muội xuống cầu.

 

“Đây chẳng phải Tam tiểu thư của Thẩm phủ ư? Sao vậy, trông thấy bọn ta cùng tán gẫu thơ ca với Thái tử nên khó chịu trong lòng à? Khó chịu thì cứ lên đây tham gia cùng bọn ta, ai dám cản trở ngươi?” – Một thiên kim bên cạnh cười nhạo: “Thẩm Tam tiểu thư sẽ không chịu đâu. Ai mà chẳng biết xưa nay nàng chỉ chơi với người xấu hơn mình. Hôm nay Tô tỷ tỷ ăn mặc xinh đẹp, nàng không muốn bị biến thành một con vịt con xấu xí trước mặt Thái tử đâu.”

 

Tiểu thư bị đ.â.m trúng tim đen, tức đến mặt đỏ bừng: “Kẻ thiển cận như các người chỉ biết lấy sắc để thân cận với người khác, ta hoàn toàn khác với các người!”

 

Mắt thấy tiểu thư sắp cãi nhau với mấy vị thiên kim, ta vội vàng nói một câu “Các vị tiểu thư nói nhiều chắc khát lắm, nô tỳ đi mua chút trà đến nhé”, sau đó lập tức quay người bỏ chạy.

 

Tôi chạy thật nhanh, cuối cùng cũng đuổi kịp Thái tử ở đằng xa.

 

Lúc này hội Hoa đăng đã sắp kết thúc, nhưng dòng người vẫn y nguyên.

 

Ta theo sát Thái tử ở một khoảng cách vừa phải, ngài đi nhanh thì ta đi nhanh, ngài đi chậm thì ta đi chậm, từ đầu đến cuối vẫn luôn duy trì khoảng cách mấy chục bước, như vậy sẽ không bị mất dấu mà cũng có thể quan sát những người xung quanh ngài.

 

Thái tử không hề hay biết gì, tiếp tục đi đến nơi hẻo lánh và hoang vắng, cuối cùng ngài đã hoàn toàn ra khỏi phạm vi hội Hoa đăng, đi đến khu ổ chuột trong con hẻm tối tăm.

 

Nơi này đen nghịt, ngay cả đưa tay còn chẳng thấy nổi năm ngón, huống hồ là phân rõ bóng người.

 

Ta chỉ mới chớp mắt một cái, phát hiện Thái tử và tùy tùng của ngài đột nhiên biến mất.

 

Mất dấu?

 

Ta hoảng hốt, vội vàng chạy tới.

 

Không đợi ta kịp nhìn bốn phía xung quanh, sau vai bỗng truyền đến một lực rất lớn.

 

Hai tuỳ tùng đang ẩn nấp trong bóng tối đột nhiên xông ra, một trái một phải ấn ta xuống.

 

Thái tử bước ra khỏi con hẻm tối bên cạnh.

 

Trong bóng tối ta không thấy rõ mặt ngài, chỉ nghe được giọng nói lạnh lùng như sương tuyết của ngài:

 

“Thế lực nào đã phái ngươi tới đây?”

 

Cả người ta run rẩy, tự nguyền rủa bản thân trong lòng.

 

Ta so với tiểu thư quả thực ngu như lợn, chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, vậy mà lại nằm mơ hão huyền muốn nghĩ cách cứu viện Thái tử.

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8