Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngày Xưa Nha Hoàn, Hôm Nay Nữ Tướng
Chương 08

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:32:55 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ nhớ rằng khi thích khách cuối cùng theo sau ta ngã xuống, hướng phủ Thừa tướng dấy lên ánh lửa hừng hực.

 

Là Tô Thừa tướng điều động binh lính trong phủ, ông ta ý thức được vụ ám sát Đông Cung đã bị bại lộ, thế là dứt khoát dẫn binh mưu phản, đánh cược lần cuối.

 

Khắp nơi trong kinh thành đều là giặc giã, còn có tiếng la hét hoảng loạn của đủ loại người.

 

Ta lợi dụng lúc hỗn loạn quay về Thẩm phủ, trèo tường vào trong viện.

 

“Đan Quế, ngươi sao vậy?”

 

Ta nghe thấy tiếng kêu la của tiểu thư.

 

Ta định trả lời nàng, nhưng không biết vì bị thương hay kiệt sức, trước mắt ta tối sầm, ngất đi.

 

3.

Ta đã có một giấc mơ dài.

 

Trong giấc mơ, thân thể của phụ thân ta vẫn còn khoẻ mạnh, ông đưa ta đi mãi nghệ võ thuật trên phố.

 

Ta nói với ông, phụ thân, có người muốn đưa con đi biên cương tòng quân.

 

Phụ thân cười đến nỗi nếp nhăn cũng giãn ra, ông nói ừ, con gái của ta chắc chắn là Hoa Mộc Lan!

 

Ông còn nói, thời còn trẻ, ông cũng muốn dùng cơ thể này để đền đáp nước nhà, đáng tiếc không có cơ hội.

 

Về sau đất nước lâm nguy, nhưng ông đã già yếu, không thể tòng quân được nữa.

 

“Ta đã truyền lại tất cả kỹ năng của mình cho con, để con có thể thay cha chinh chiến trên sa trường, kiến công lập nghiệp!”

 

Đáng tiếc về sau ta cũng không thể kiến công lập nghiệp.

 

Mà là bưng trà đổ nước, hầu hạ chủ nhân mỗi ngày.

 

Đây có lẽ là lý do tại sao kiếp trước ta bị tiểu thư thuyết phục đi đến biên cương.

 

Những điều nàng nói với ta giống như mồi lửa, đốt cháy những hạt giống trong lòng ta.

 

 

Giấc mơ tan biến, ta tỉnh dậy.

 

Tiểu thư ngồi cách đó không xa, thấy ta tỉnh lại, nàng lập tức tiến tới, lo lắng nói:

 

“Đan Quế, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi, ngươi làm ta lo lắng c.h.ế.t mất.”

 

“Đây là kim sang dược do ta sai người đi mua, tốn hết ngân lượng nửa năm của ta đấy, nhưng chỉ cần có thể khiến ngươi khỏi bệnh nhanh hơn thì cũng đáng giá.”

 

“Ầy, phòng bếp phụ đưa cháo tổ yến cho ta nhưng ta không uống được, cố ý giữ lại cho ngươi, để ngươi bồi bổ sức khỏe.”

 

Tiểu thư cực kỳ chu đáo, thế nhưng ta chỉ cảm thấy có điều bất ổn.

 

Ngày thường nàng chưa bao giờ tử tế với ta như vậy, chuyện khác thường ắt có quỷ.

 

Ta bình tĩnh sờ lên người mình, rốt cuộc cũng hiểu được vấn đề ở đâu…

 

Ngọc bội mà Thái tử để lại cho ta vốn được treo trên ngực, nhưng bây giờ không còn thấy ngọc bội đâu nữa.

 

Ta nhìn về phía tiểu thư: “Ngọc bội của nô tỳ đâu?”

 

Tiểu thư hơi khựng lại, sau đó mỉm cười nói: “Ngọc bội kia có vẻ là vật quý giá, trước mắt cứ để ta giữ cho ngươi.”

 

Lòng ta chùng xuống, ta biết tiểu thư muốn làm gì.

 

Quả nhiên, tiểu thư ngồi bên mép giường của ta, vừa giúp ta bôi thuốc, vừa cười híp mắt nói:

 

“Đan Quế, ta nhìn thấy trên ngọc bội có khắc mãng văn đặc thù của Đông Cung, hình như là đồ vật của Thái tử.”

 

“Đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi kể cho ta nghe được không?”

 

Tay ta lặng lẽ siết chặt trong chăn.

 

“Không xảy ra gì cả.” – Ta thì thào.

 

Tiểu thư cười một tiếng: “Đan Quế, ngươi không cần giấu ta. Hôm nay, Ngự Lâm quân đang tìm người khắp nơi trong thành, muốn tìm nữ tử đã cứu Thái tử điện hạ tại hẻm tối trong khu ổ chuột đêm qua.”

 

“Ta nghĩ miếng ngọc bội này chính là tín vật phải không?”

 

Hóa ra lúc ta hôn mê, nàng đã suy đoán được tám chín phần.

 

Ta siết chặt chăn bông: “Nếu tiểu thư đã biết đó là tín vật do Thái tử để lại cho ta, vậy mau trả lại cho ta đi.”

 

Tiểu thư lại nói: “Không vội.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8