Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 1501

Cập nhật lúc: 2026-03-23 06:27:02 | Lượt xem: 1

Chương 1502:

“Lúc em xuống xe nhặt chút củi gỗ chuẩn bị nhóm lửa sưởi ấm, tình cờ ở trong băng thiên tuyết địa gặp đại ca ca.

vietwriter.vn

Tràm Tiểu Liên vừa hồi ức vừa nói liên tục: “Lúc đó đại ca ca ngã vào trong băng thiên tuyết địa đã hôn mê, cả người anh lạnh đến cứng ngắc, hơi thở cũng suy yếu, em chỉ có thể đem kéo anh tới trong một sơn động gần đó, nhóm lửa sưởi ấm cho anh.”

“Thế nhưng nhiệt độ quá thấp, anh lạnh đến mức môi cũng tím đen, em chỉ đành… chỉ đành cởi bỏ áo khoác của mình, ôm chặt lấy anh, chúng ta cứ như vậy ở dưới trời đêm tuyết lớn ôm sưởi ấm, em còn ở bên tai anh nói chuyện với anh, không ngừng cổ vũ anh, em nói – đại ca ca, anh nhất định phải kiên trì.”

Mạc Tuân lẳng lặng nghe, nhiều năm trước Lê Nghiên Nghiên cầm ngọc bội tìm anh, anh cũng không nghỉ ngờ, nên cũng không bảo Lê Nghiên Nghiên kẻ lại tình huống lúc đó, hiện tại Trầm Tiểu Liên đang nhớ lại, mỗi một câu nói của ả đều là thật, giống như đúc trong trí nhớ của anh.

“Sau đó đại caca tỉnh, anh cho em một khối ngọc bội, còn nói… nói sẽ trở về tìm em, nhất định sẽ tìm được em…”

vietwriter.vn

“Thế nhưng, em chờ anh nhiều năm như vậy, anh cũng không đến, mà em vẫn luôn đeo trên cổ cất kỹ khối ngọc bội anh đưa, tâm nguyện lớn nhất của em lúc đó là có thể cùng đại ca ca gặp lại.”

Trằm Tiểu Liên ươn ướt nhìn Mạc Tuân, muốn nói còn xấu hồ, tràn đầy tình ý, ánh mắt của ả như biết câu người.

Mạc Tuân thủy chung không có biểu tình gì, anh nhàn nhạt mở miệng: “Vậy cô tạm thời ở đây đi! Dưỡng tốt cơ thể đã.”

Trừ cái này, anh không nói gì khác.

Trầm Tiểu Liên có chút thất vọng, Mạc Tuân là một người đàn ông rất có cơ trí lại cảnh giác, ả nhu cương hòa hợp, không ngừng phát động tấn công, nhưng Mạc Tuân chẳng chút nào tiếp chiêu, ả nhìn không thấu anh đến tột cùng đang suy nghĩ cái gì.

“Đại ca, chị Lê có phải hiểu làm hay không, em thấy… chị Lê rất không thích em…” Trầm Tiểu Liên uất ức cát giọng.

Nhắc tới Lê Hương, giữa mi tâm anh tuấn của Mạc Tuân tràn ra vài phần mềm mại: “Cô về sau đừng xuất hiện ở trước mặt cô ấy là được, tôi sẽ chậm rãi dỗ dành cô ấy, nhất định có thể dỗ tốt cô ấy.”

Trầm Tiểu Liên cứng đờ.

“Đúng rồi, cô ấy hiện tại đã rất không thích cô, cô cũng đừng lại chọc cô ấy không vui, tiếng đại ca ca này về sau đừng gọi nữa.” Nói xong, Mạc Tuân xoay người rời đi.

Trằm Tiểu Liên trực tiếp đóng băng, sắc mặt trắng bệch, ả thật không ngờ chính mình mang vét thương lên sân khấu, điểm tô thêm lớp nhu nhược đáng thương, vậy mà chỉ đổi lấy anh lạnh lùng lại bạc tình đối đãi như thế.

Quá đáng ghét!

Trong thư phòng.

Mạc Tuân ngồi ở trên ghế làm việc, Sùng Văn đẩy một hồ sơ niêm phong tới: “Chủ tử, đây là tài liệu chỉ tiết của Trầm Tiểu Liên từ lúc sinh ra đến nay.”

Mạc Tuân mở hồ sơ ra, nhanh chóng lật xem.

“Chủ tử, anh là hoài nghi Trầm Tiểu Liên sao? Căn cứ trên những biểu hiện của tài liệ ệu này, Trầm Tiểu Liên này không có vấn đề gì, tắt cả những gì cô ta nói cũng đều là sự thật.”

Mạc Tuân buông tư liệu xuống, trước mắt thì Trầm Tiểu Liên quả thật không có vấn đề gì, thế nhưng, anh luôn cảm thấy có vấn đề.

Năm đó Mạc gia xảy ra quá nhiều chuyện, mẹ anh từ phòng Kiều nhảy vào đại dương rồi biến mắt, mà anh ở tang lễ của mẹ bị k*ch th*ch, bị cưỡng chế đưa vào bệnh viện tâm thản.

Anh ở trong bệnh viện tâm thần ngây người hai năm sau đó đi ra, trên đường đi đến Hải Thành lại gặp phải tai nạn bị truy sát, bị vây ở trong băng thiên tuyết địa suýt chút nữa bỏ mạng.

Tất cả những chuyện này xảy ra quá mức trùng hợp, giống như là cái bẫy liên hoàn, đưa vận mệnh của anh, đưa trọn vận mệnh của Mạc gia dính lại thật chặt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8