Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2260

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:07:58 | Lượt xem: 3

Chương 2260:

 

Diệp Linh không mang gì cả, hai tay trống không theo Lê Hương đến sân bay.

 

Tòa thành thị Hải Thành này có quá nhiều hồi ức, cô cái gì cũng không muốn mang, chỉ mang theo bản thân rời đi.

 

Rôt cục, cô đã cách xa thành phô này, đi đến phương xa.

 

Cô muốn bắt đầu lại.

 

Trong đại sảnh sân bay, Lê Hương dặn dò: “Linh Linh, tớ đi lấy vé, cậu ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chờ tớ, không được đi lung tung, biết chưa?”

 

“Biết rồi mà Lê Hương, tớ cũng không phải con nít ba tuổi nữa, yên tâm, cậu mau đi đi.”

 

Lê Hương rời đi.

 

Lúc này cách đó không xa đứng nghiêm hai bóng người cao ngắt, là Mạc Tuân và Cố Dạ Cần, bọn họ tới.

 

Mạc Tuân nhìn một chút Diệp Linh, rồi lại nhìn về phía Cố Dạ Cần: “Cậu nói xem, cô ấy sẽ thực sự quên cậu sao?”

 

Cố Dạ Cần không có biểu cảm gì, môi mỏng nhấp nhẹ một cái, sau đó anh nhắc đôi chân dài, đi lên trước.

 

Anh từng bước một đi tới hướng Diệp Linh.

 

Diệp Linh cầm trong tay một cây kẹo ô mai, cô cúi đầu, muốn lột bọc vỏ kẹo ra.

 

Thế nhưng bốp một tiếng, kẹo ô mai không cần thận rớt xuống đất.

 

Oi.

 

Kẹo của tôi!

 

Diệp Linh nhanh chóng ngồi xổm người xuống nhặt.

 

Thế nhưng có một bàn tay nhanh hơn cô một bước thò qua đây, nhặt lên kẹo ô mai của cô.

 

Diệp Linh ngắng đầu, lập tức liền thấy Cố Dạ Cần đứng ở trước mắt.

 

Cố Dạ Cần dịu dàng nhìn cô, sau đó cầm kẹo trong tay đưa cho cô: “Kẹo của em.”

 

Diệp Linh vươn tay nhận lấy kẹo, vô cùng lịch sự nói cảm ơn: “Vị tiên sinh này, cảm ơn anh.”

 

Vị tiên sinh này…

 

Cố Dạ Cần biết, cô đã quên anh.

 

Anh khẽ câu môi: “Không cần cảm ơn.”

 

Lúc này Lê Hương đã đi tới: “Linh Linh.”

 

“Lê Hương, lấy được vé rồi à?”

 

“Ừ, lấy được rồi.” Nói rồi Lê Hương nhìn về phía Cố Dạ Cẩn: “Linh Linh, vị này chính là?”

 

“Tớ cũng không biết vị tiên sinh này là ai, vừa rồi kẹo tớ rơi trên đất, là anh ấy giúp tớ nhặt lên. Lê Hương, sắp lên máy bay rồi, chúng ta đi thôi.”

 

“Ư.” Lê Hương mang theo Diệp Linh rời đi.

 

Cố Dạ Cẩn đứng tại chỗ không nhúc nhích, anh trơ mắt nhìn Diệp Linh vào chỗ đăng ký, rồi từ từ biến mất ở trước mắt anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8