Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2261

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:22:02 | Lượt xem: 3

Chương 2261:

 

Người con gái anh yêu đặt bao nhiêu năm vào đáy lòng, anh tận mắt nhìn cô rời khỏi anh.

 

Tim của anh, lập tức trống rỗng.

 

Thứ quan trọng nhất trong sinh mệnh anh đã đi rồi.

 

Lúc này Mạc Tuân đi tới, anh muốn nói gì đó, thế nhưng cuối cùng cũng không nói gì, anh giơ tay võ vô vai Cô Dạ Cần.

 

Cố Dạ Cần đứng lặng tại chỗ thật lâu, sau đó yên lặng xoay người rời đi.

 

Mạc Tuân lo lắng Cố Dạ Cần, anh không biết Cố Dạ Cần muốn đi đâu, sẽ làm ra chuyện gì, cho nên anh bảo thư ký lái xe, đi theo phía sau xe Cố Dạ Cần.

 

Thư ký cung kính nói: “Chủ tịch, tôi thấy tâm trạng Cố tổng còn rất ổn, cũng sẽ không xảy ra chuyện lớn gì đâu.”

 

Mạc Tuân nhìn xe Cố Dạ Cần ở phía trước, tâm trạng Cố Dạ Cẩn rất ổn, lái xe cũng rất ổn, hoàn toàn chính xác không giông dáng vẻ sẽ xảy ra chuyện gì.

 

Thế nhưng Mạc Tuân chau lại mày kiếm: “Tôi và cậu ấy đã quen nhau nhiều năm như vậy, tôi biết cậu ấy mặt ngoài càng bình tĩnh bên trong càng nguy hiểm, vẫn nên đi theo sau đi!”

 

Mạc Tuân vẫn là rất không yên tâm nười anh em của mình, Cố Dạ Cần vẫn sống như cô nhi không bố không mẹ, hiện tại Diệp Linh cũng đi, anh thật sự chỉ còn một mình, anh không đi theo, bên cạnh Cố Dạ Cẩn liền thực sự không có ai.

 

Rất nhanh, thư ký ngừng xe lại, Mạc Tuân xuống xe, bọn họ đã tới trước cửa Cố gia đại trạch.

 

Thì ra Cô Dạ Cân rời sân bay, lái xe đi tới Cố gia đại trạch.

 

Anh tới Cố Gia Đại trạch làm cái gì?

 

“Chủ tịch, xe Cố tổng đã dừng ở phía trước, nhưng Cố tổng không biết đi đâu rồi ạ.” Thư ký riêng nói.

 

Mạc Tuân cũng thấy xe Cố Dạ Cần, nhưng không nhìn thấy Có Dạ Cần.

 

Cậu ấy đi đâu chứ?

 

Lúc này thư ký riêng kinh hô: “Cố tổng!

 

Chủ tịch, ngài mau nhìn, Cố tổng ở đói Trời ạ, Cố tổng đây là muốn làm cái gì!”

 

Mạc Tuân nhanh chóng ngắng đầu, anh ở phía trước thấy được Cố Dạ Cân, hiện tại Cô Dạ Cân câm trong tay một ngọn đuốc, trên đuốc cháy lửa hừng hực.

 

“Chủ tịch, Cố tổng có phải … điên rồi không?” Thư ký riêng cả kinh nói.

 

Mạc Tuân lúc này chạy đến, muốn chạy đến chỗ Cố Dạ Cần.

 

Thế nhưng một giây kế tiếp bước chân anh cứng đờ, bởi vì Cố Dạ Cần ở phía trước đã giơ tay lên, ném cây đuốc trong tay vào Cố gia đại trạch.

 

“Phừng” một tiếng, ngọn lửa cây đuốc lan ra, đốt cháy toàn bộ Cố gia đại trạch, rất nhanh Cố gia đại trạch liền lâm vào biển lửa.

 

Mạc Tuân cứng đờ, anh rốt cuộc đã hiêu, Cô Dạ Cân từ sân bay trở vê là muốn đốt Cố gia đại trạch.

 

có gia đại trạch là vực sâu tội ác, khi Diệp Linh đi rồi, Cố Dạ Cần ở bên trong thả một ngọn đuốc, đốt cháy tất cả.

 

Thế nhưng Cố gia, cũng là gốc rễ của Cố Dạ Cẩn, nơi này là máu mạch truyền thừa của anh, vậy mà anh đốt sạch nơi đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8