Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2405

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:32:46 | Lượt xem: 2

Chương 2405:

 

Hiện tại Tiêu Vũ đá cô một cước, Tiêu Thành bảo vệ trước mặt cô răn dạy con trai của mình, đây càng thêm khiến cô có một loại cảm giác nhục nhã khi làm tiểu tam của người khác.

 

Tiêu Thành đã kết hôn rồi, anh đã có vợ có con trai rồi!

 

Hà Băng chưa bao giờ thất vọng và chán ghét với mình như thế, cô bắt đầu chán ghét bản thân.

 

“Tiêu thái thái, cô yên tâm, tôi và Thành gia không có bất cứ quan hệ nài, sẽ không trở thành sự uy h**p của hai người.” Nói xong, Hà Băng trực tiếp xoay người rời đi.

 

Nhìn Hà Băng rời đi, Tiêu Thành thật lâu không hề động, bởi vì anh không thể di chuyển, cũng không thể đuổi theo.

 

Ánh đèn đường ven lề phố kéo cái bóng của anh ra rất dài, không ai biết anh đang suy nghĩ cái gì.

 

Tiêu Đình Đình cũng không biêt Tiêu Thành thời khắc này đang suy nghĩ cái gì, song ả liếc mắt một cái liền nhận ra Hà Băng, Hà Băng chính là Tô Tiểu Đường của ba năm trước đây, bị tân sủng được Tiêu Thành kim ốc tàng kiều rất lâu kia.

 

Vừa rồi ở trong xe ả liền thấy hình ảnh Tiêu Thành và Hà Băng thân mật, trong lòng ả đã lòng đố kị ngập trời rồi, ở trong xe dạy con trai Tiêu Vũ lát nữa xuống phía dưới phải chửi bới đấm đá Hà Băng, Tiêu Vũ làm rất tốt.

 

Tiêu Đình Đình nhìn thoáng qua hướng Hà Băng biến mắt, sau đó lên trước khoác lên cánh tay Tiêu Thành, làm nũng nói: “A Thành, em dẫn con trai qua đây có phải đã cho anh một bắt ngờ lớn không, chúng ta vê nhà đi.”

 

Trên khuôn mặt tuần tú của Tiêu Thành không có biểu tình gì, ánh mắt thâm thúy như mực đen đậm đặc, anh vươn tay ôm vai Tiêu Đình Đình: “Chúng ta về nhà đi.”

 

Một nhà ba người về tới biệt thự, người làm nữ nói: “Tiên sinh, thái thái, tiểu thiếu gia, mọi người đã trở về, cơm tối đã chuẩn bị xong, có thể dùng bữa rồi.”

 

“Tôi đã ăn rồi, hai người ăn đi.” Tiêu Thành bỏ lại hai mẹ con, lên lầu, thẳng vào thư phòng.

 

“Mẹ, bố có phải không thích con hay không?” Tiêu Vũ hỏi Tiêu Đình Đình, bởi vì thăng nhóc luôn cảm thây bô vân không lạnh không nhạt với nó.

 

Trong hai mắt Tiêu Đình Đình lóe lên cái gì, Tiêu Thành đương nhiên không thích Tiêu Vũ, bởi vì Tiêu Vũ không phải con trai ruột của Tiêu Thành.

 

Tiêu Đình Đình trước khi gặp được Tiêu Thành chính là một nữ hải vương, quen rất nhiều bạn trai, lấy chỉnh phục đàn ông làm thú vui, lúc đó ả và Tiêu Thành kết hôn đã phát hiện mang thai, đứa con trai này bố đẻ không rõ, ngược lại chắc chắn không phải của Tiêu Thành.

 

“Con trai à, bố con rất yêu con, đêm nay con đi ngủ sớm một chút, mẹ và bố sẽ sinh cho con một em trai dễ thương nhé?” Tiêu Đình Đình vẫn muốn sinh cho Tiêu Thành một đứa con, thế nhưng ả vân không mang thai.

 

Tiêu Vũ hừ một tiếng: “Bố không thích con cũng không sao, dù sao đợi bố chết, tất cả Tiêu gia đều là của con.”

 

Tiêu Đình Đình gật đầu tán dương: “Con mẹ sẽ làm nên đại sự.”

 

Ăn xong cơm tối, Tiêu Đình Đình vào phòng tắm, tắm chính mình thơm ngát, sau đó ả bưng một ly cà phê, gõ lên cửa thư phòng.

 

“Vào.” Bên trong truyền đến tiếng nói trầm thấp từ tính của Tiêu Thành.

 

Tiêu Đình Đình đầy cửa mà vào, hiện tại Tiêu Thành ngồi trên ghế, một tay kẹp theo điêu thuôc lá, tay kia lật xem văn kiện, nghiễm nhiên dáng vẻ của một đại lão.

 

Tiêu Đình Đình vô cùng hài lòng với Tiêu Thành, cũng chỉ có Tiêu Thành mới có thể để tra nữ như ả quay đầu lại, ba năm nay Tiêu Thành nuôi Tiêu gia càng ngày càng lớn, địa bàn nuốt chửng cũng càng ngày càng nhiều, danh tiếng vô lượng, hơn nữa, cuộc sống vợ chồng của ả và Tiêu Thành cũng…vô cùng chất lượng, hài hòa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8