Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2409

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:32:50 | Lượt xem: 2

Chương 2409:

 

Tiêu Đình Đình một mực chờ trong phòng, năm phút đồng hồ đi qua vậy mà người đàn ông còn chưa ra.

 

Ả nhịn không được chạy tới cạnh cửa phòng tắm, gõ cửa: “A Thành, anh tắm xong chưa?”

 

“Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở.

 

Trong bóng tôi, Tiêu Đình Đình thây không rõ khuôn mặt người đàn ông, thế nhưng vóc người đàn ông kiện tráng cao ngất như trước, ả nhào vào trong ngực người đàn ông.

 

Nhón chân lên, ả hôn lên môi người đàn ông.

 

Người đàn ông hô hấp nóng lên, trong bóng tối trực tiếp đẩy ả ngã vào trên giường.

 

Một giờ sau.

 

Tiêu Đình Đình từ trên giường bò dậy, chịu đựng đau nhức trên người mặc chiếc váy dài vào người, sau đó mở cửa phòng ra, vừa rồi sau khi chắm dứt Tiêu Thành liền đi ra ngoài.

 

Ngoài cửa, Tiêu Thành mặc chiếc áo sơ mi trắng đứng ở chỗ lan can khắc hoa, thấy ả mặt đỏ ửng đi ra, anh rất có thâm ý câu khóe môi, giọng cao thâm mà quỷ dị: “Thế nào?”

 

Tiêu Đình Đình thẹn thùng, hận không thể lần nữa nhào vào trong ngực anh: *“A Thành, anh thật là xấu!”

 

Tiêu Thành nhướng mày kiêm: “Đi đi, đi ngủ sớm một chút! Anh đến thư phòng.”

 

Tiêu Thành trực tiếp đi thư phòng.

 

Tiêu Đình Đình cứng lại, ả nhìn người đàn ông, áo sơ mi trắng quần tây đen chỉnh chu không chút nếp nhăn kia, thêm mấy phần lạnh tanh, trên người anh không có một chút mùi t*nh d*c còn sót lại, thâm trầm lãnh đạm không hề loạn.

 

Rất kỳ quái, anh hiện tại và anh vừa rồi ở trên giường như hai người khác biệt, vừa rồi anh rất nhiệt tình, nhiệt tình như lửa.

 

“A Thành, đêu đã trê thê đừng làm việc nữa, chúng ta ngủ chung đi!”

 

Kết hôn lâu như vậy, anh đều xuống giường đi liền, chưa từng cùng ôm ả ngủ lại, đêm nay cũng không ngoại lệ, anh lại muốn đến thư phòng.

 

Nếu như không phải vừa rồi mới ở cùng nhau, Tiêu Đình Đình cũng hoài nghỉ chính mình chưa từng có được người đàn ông này.

 

Tiêu Thành không ngừng bước chân, chỉ nhàn nhạt quay đầu nhìn ả một cái: “Tiêu Đình Đình, em nên thấy đủ, sự kiên nhẫn của anh cũng có giới hạn, đừng chọc anh phản cảm, nhé?”

 

Tiêu Đình Đình: “…”

 

Tiêu Thành nhanh chóng biên mât trong tầm mắt.

 

Tiêu Đình Đình trở về phòng, một mình nằm ở trên giường, ả nghĩ đến dáng người tám khối cơ bụng kia của Tiêu Thành, nghĩ thầm nếu như có thể tỉnh lại trong ngực anh là một việc tuyệt vời đến cỡ nào.

 

Tiêu Đình Đình không khỏi có chút u oán, lúc này điện thoại di động của ả vang lên, tin nhắn đến.

 

Tiêu Đình Đình cầm điện thoại lên, ả sai người đi điều tra Hà Băng, bây giờ đã có tin.

 

Không ngờ tới ba năm trước đây Tô Tiểu Đường đã nhanh chóng biến thành Hà Băng, tân sủng mà Tiêu Thành bao nuôi kia đã là được đệ nhất Băng mỹ nhân thành phố Hồng Khẩu, thượng lưu danh viện rồi, hơn nữa còn thú vị là, Hà Băng và với cháu trai Đường Ngọc của ả dĩ nhiên là một đôi.

 

Thú vị.

 

Thực sự là quá thú vị.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8