Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2412

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:37:03 | Lượt xem: 2

Chương 2412:

 

Đường Ngọc biết trước khi Hà Băng tới thành phố Hồng Khẩu từng sống ở Hồng Kông, thì ra, người đàn ông kia chính là dượng!

 

Lân đâu tiên của Hà Băng là cho dượng!

 

Đường Ngọc siết chặt quyền, gân xanh nổi lên, anh ta cảm giác mình thực sự nực cười, Hà Băng và Tiêu Thành còn ở dưới mắt của anh vờ như không quen, bọn họ xem anh ta thành cái gì, thành một tên hề một kẻ đáng thương sao?

 

Trách không được vừa rồi ở trong quầy bar Tiêu Thành nghe Triệu Kiệt mắng đôi giày rách kia liền nổi giận, dượng căn bản không phải giúp anh ta đứa cháu này, dượng là đang che chở cho tiểu tình nhân của mình.

 

Đường Ngọc nhớ tới bản thân từng sùng bái cảm kích Tiêu Thành, thật đúng là một chuyện cười lớn!

 

Anh ta lại bị hai người kia xoay quanhl Đường Ngọc đã bị phẫn nộ to lớn chỉ phối, anh ta đạp chân ga, xe không cố ky trên dòng đường đông đúc lạng lách.

 

Ding!1 Xung quanh vang lên tiếng kèn chói tai, mọi nhìn Đường Ngọc người như nhìn thấy quái vật: “Hắn ta điên rồi à, đúng là muốn chết!”

 

Lúc này xe phóng đến đèn giao thông, phía trước rõ ràng là đèn đỏ, thế nhưng Đường Ngọc nhìn không thấy, anh ta lại nhớ tới cuộc nói chuyện kia của mình và Hà Băng, Hà Băng nói với anh ta, cô thích người đàn ông kia.

 

Hà Băng thích Tiêu Thành!

 

Người đàn ông kia đã 36 tuổi, cô chỉ mới 21 tuổi, anh ta thật không biết cô thích hắn cái gì!

 

Đường Ngọc đạp chân ga, xe sang “két” một tiếng xuyên ra ngoài.

 

Lúc này ngọn đèn chói mắt từ đối diện tỏa qua đây, chỉ thấy một chiếc xe buýt chạy nhanh đến, hai chiếc xe mắt thấy sẽ đụng phải.

 

Đường Ngọc sợ đến đổ ròng mồ hôi lạnh, anh ta đánh nhanh tay lái.

 

ÀĂm.

 

Đường Ngọc tuy đã tránh được xe tải lớn, thế nhưng đụng phải vòng bảo hộ và bờ tường, thân xe nghiêm trọng lật nghiêng, văng lửa khắp nơi.

 

Đường Ngọc cuối cùng từ chỗ điều khiển xe văng ra, toàn thân đều là máu.

 

“Băng… Băng Băng…”

 

Đường Ngọc trong miệng nỉ non tên Hà Băng, hai mắt nhắm nghiền.

 

Trong bệnh viện.

 

Hà Băng chạy tới, cô nhận được điện thoại của Dương Kim Đậu, nói Đường Ngọc xảy ra tai nạn xe rất nghiêm trọng, cô mặc đô ngủ bên ngoài khoác thêm áo khoác liền chạy đến.

 

“Băng Băng, con cuối cùng cũng tới rồi!” Đường phu nhân khóc lóc kéo lại tay Hà Băng: “Băng Băng, con mau mau cứu Đường Ngọc điH”

 

Hà Băng nhìn thoáng qua đèn đỏ sáng lên trong phòng giải phẫu, đỡ Đường phu nhân: “Cô Đường, bác sĩ sẽ cứu Đường Ngọc mà.”

 

“Băng Băng, bác sĩ nói chân Đường Ngọc bị trọng thương, phải lập tức tiến hành phẫu thuật, thế nhưng… thế nhưng Đường Ngọc không chịu phẫu thuật, nó nói phải đợi con qua đây, nó nói chỉ cần con đồng ý gả cho nó, nó mới đồng ý phẫu thuật, nếu như con không đồng ý, nó tình nguyện tàn phế tình nguyện chết.”

 

Đường phu nhân dứt lời liền quỳ xuống trước Hà Băng: “Băng Băng, con đồng ý gả cho Đường Ngọc đi!!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8