Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2443

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:37:36 | Lượt xem: 1

Chương 2443:

 

Lão Hồ vỗ tay một cái, đám thủ hạ kia dẫn hai cô nàng xinh đẹp diêm dúa lòe loẹt.

 

Hai ả này đều chạy tới bên người Tiêu Thành, một trái một phải dây dưa Tiêu Thành, ỏn ẻn kêu: “Thành gia, chúng em thực sự đã ngưỡng mộ đại danh của anh đã lâu, anh so với trong truyền thuyết càng thêm anh tuấn càng thêm cường tráng nha.”

 

Mỹ nữ đưa ngón tay ra chọc chọc lồng ngực to lớn của Tiêu Thành, dưới lớp áo sơ mi mỏng là bắp thịt từng khôi từng khối như hàng rào của người đàn ông, nơi trái tim phập phồng, như ẩn núp hùm hổ, đập vào mặt đều là hormone nam tính.

 

Người đàn ông như Tiêu Thành, luôn được phụ nữ đón chào nhất.

 

Tiêu Thành vươn cánh tay, ôm một mỹ nữ trong đó, anh híp cặp cặp mắt sâu thẳm hút một hơi thuốc, sau đó ác liệt thổi trên mặt mỹ nữ: “Tôi anh tuấn cường tráng hơn trong truyền thuyết, còn gì nữa không?”

 

Lời này đều là lời của mấy gã làng chơi, rất vô liêm sỉ.

 

Mỹ nữ đỏ mặt chui vào trong lòng Tiêu Thành: “Còn có… phải đợi lát nữa thử mới biết được nha.”

 

Tay mỹ nữ duỗi trên người Tiêu Thành.

 

Lão Hồ đôi diện cười nói: “Thành gia, lúc đầu đã nói hai mỹ nữ này chúng ta là mỗi người một em, thế nhưng bọn họ gặp được anh, đều nhào tới trong lòng anh rồi, dụ hoặc và mị lực của Thành gia với phụ nữ quả nhiên không thể chống đỡ được mà.”

 

Tiêu Thành hút thuốc, gương mặt ấy không thấy rõ, tay hai mỹ nữ kia sờ lên người anh, anh cũng không ngăn cản, áo sơmi quần tây đã có nếp nhăn, thế nhưng càng lộ vẻ dã tính mê người.

 

Cặp mắt sâu thẳm kia hơi hơi híp lại, vật kia làm tinh thần anh hơi lung lay, có chút trầm mê.

 

Lão Hổ cũng đã phiêu phiêu, mà bên cạnh không có phụ nữ, lúc này hắn vừa nghiêng đâu, nhìn vê phía Hà Băng ở một bên.

 

Khuôn mặt nhỏ của Hà Băng lộ ra vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, da thịt trắng mịn, cái miệng nhỏ nhắn hồng như cánh hoa sen, vẻ đẹp này đương nhiên là thứ hai mỹ nữ kia có thể so sánh được.

 

Lão Hồ cười dâm, sau đó đứng dậy đi về phía Hà Băng.

 

Hà Băng vẫn nhìn Tiêu Thành, nhìn anh liên lụy chính mình, nhìn anh phải ôm trái ắp, viền mắt trắng noãn đã đỏ bừng.

 

Lúc này một bàn tay heo duỗi tới, vô cùng thô bỉ s* s**ng một cái trên khuôn mặt nhỏ của cô: “Oa, da cô em thực sự là rât mịn, còn mịn hơn cả tơ lụa anh từng sờ qua, ha ha.”

 

Lão Hỗ thô bỉ cười to, thủ hạ khác cũng cười theo.

 

Những gã này đã nhìn chòng chọc Hà Băng rất lâu rồi, hiện tại thấy Lão Hỗ đã động đến Hà Băng, đều hưng phấn gầm rú.

 

Hà Băng lạnh lùng nhìn Lão Hồ, sau đó phun ra một chữ: “Cút!”

 

“Cút? Xem ra cô em còn rất mạnh bạo, nhưng, anh thích!” Lão Hỗ xoa tay về phía Hà Băng, lòng bàn tay hắn còn lưu lại xúc cảm vừa rồi, trơn trợt không gì sánh kịp.

 

Kỳ thực Lão Hồ hết sức kiêng ky Tiêu Thành, nhưng bây giờ hăn đã hít thứ này, thần kinh đã ở trạng thái hưng phấn, nhìn Hà Băng, cả người hắn như muốn bay lên trời vậy.

 

Hắn vươn tay bóp chặt vòng hông của Hà Băng, trực tiếp kéo Hà Băng tới trong ngực mình: “Em gái, lẽ nào em còn muốn Thành gia sao? Thành gia đã kết hôn rồi, hơn nữa hiện tại phải ôm trái ấp, không có thời gian rảnh rỗi quan tâm em, nói không chừng đã chơi chán rồi, không bằng, em theo Hổ ca đi, anh đảm bảo cho em ăn ngon mặc đẹp.”

 

Nói rồi Lão Hỗ liền bóp eo nhỏ Hà Băng vài cái vòng eo nhỏ mềm không xương, như nhẹ nhàng bóp đã vỡ. Hà Băng lạnh lùng nhìn Lão Hồ, sau đó châm biếm một câu: “Đàn ông cho tao ăn ngon mặc đẹp không ít, tao dựa vào cái gì chọn mày, mày xứng sao?”

 

“ÂyY, em gái thật thú vị, ha ha ha.” Lão Hồ phách lối cười to.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8