Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 2657

Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:17:49 | Lượt xem: 2

Chương 2657:

Có một loại ý niệm điên cuông nảy nở trong đầu trong lòng anh, loại ý niệm này là… sợ.

Đúng vậy, Diệp Minh sợ.

Anh sợ mình sẽ chậm.

Lấy điện thoại trong túi quần ra, anh bắt đầu tìm kiếm chủ tín hiệu, tín hiệu ở đây rất yếu, Bò Cạp và Hà Băng căn bản cũng không ở đây.

Bò Cạp trời sinh tính xảo quyệt, gã dẫn anh tới nơi đây, nhưng đã mang theo Hà Băng đi đến chỗ khác.

Diệp Minh nhanh chóng đi ra ngoài.

“Huyết Ưng, anh muốn đi đâu?” Lúc này Thiên Thiên chạy tới, cô ta thây vêt hương sau lưng Diệp Minh nhanh chóng hít một hơi lãnh khí, lộ ra khẩn rương và quan tâm: “Anh bị thương rồi, cần băng bó.”

Diệp Minh chẳng buồn liếc mắt đến Thiến Thiến, vài xe Jeep ngừng lại, anh nhắc bước chân sắc bén như gió đi tới bên một chiếc, vươn tay kéo ra chỗ cửa xe điều khiển, trực tiếp kéo người ở bên trong ra ngoài.

Người bị kéo ra là Tống Trùng, Tống Trùng bị lực đạo lớn như vậy của người đàn ông kéo suýt chút ngã ngửa: “Này, anh bị cái gì thế, đây là xe của tôi.”

Diệp Minh nhấc chân lên xe, thế nhưng lúc này Tống Trùng võ vào vai anh.

Diệp Minh ngoái đâu nhìn lại, cặp mặt màu mực kia rơi trên mặt Tống Trùng, anh phát động môi mỏng, từ trong cổ họng bức ra một âm tiết sâm nhiên: XU Tống Trùng là công tử hào môn, một đường đi vô cùng mưa thuận gió hoà, từng bước thăng chức, đã có kẻ nào dám nói chuyện với anh ta như vậy?

“Tôi không cút, anh muốn làm gì tôi?”

Vừa dứt lời, Diệp Minh trở tay một cái, bàn tay thô ráp vươn ra cầm cổ tay Tống Trùng, sau đó dùng lực bẻ một cái.

Răng rắc một tiếng, cổ tay Tống Trùng đã gãy, anh ta đau oa oa kêu to: “Đau, đau, mau buông tay!”

Diệp Minh hất tay ra, Tống Trùng lảo đảo về phía sau mấy bước, sau đó ngã xuống đất, anh ta còn giống như một bóng cao su vậy lăn vài cái.

Diệp Minh lạnh lùng nhìn anh: “Anh không biết lăn, vậy tôi chỉ có thể dạy anh.”

*3: Có nghĩa là lăn, và cũng có nghĩa là cút.

Nói xong, Diệp Minh lên chỗ điều khiển, chiếc .Jeep phóng như bay.

“Anh là tên khốn kiếp, anh trở lại cho tôi!” Tống Trùng ngồi sập xuống đất kêu to, thế nhưng chiếc xe Jeep ấy lại đáp trả anh ta một làn khói đặc quánh.

Phụt.

Có rất nhiều người bật cười.

Tống Trùng ngước mắt vừa nhìn, người FIU đều đang che miệng cười trộm.

Anh ta trợn mắt nhìn sang.

“Nhanh đi làm việc!” Tổ trưởng mang người chạy.

Tống Trùng bò dậy, anh ta đi tới Thiến Thiến bên người, ân cần lấy lòng cười nói: “Thiến Thiến.”

Thiến Thiến khinh bỉ liếc Tống Trùng, xoay người rời đi.

Ở trong mắt của Thiên Thiên, Tông Trùng này đến xách giày cho Diệp Minh cũng không xứng.

Cô ta nhìn bóng xe Jeep biến mát, vừa yêu vừa hận.

Xe Jeep dừng trước một căn biệt thự trên ngọn núi gần đó, Diệp Minh ở chỗ này tìm được tín hiệu.

Đẩy cửa xe ra xuống xe, Diệp Minh nhanh chóng vào biệt thự, trong biệt thự một chút thanh âm cũng không có.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8