Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp
Chương 743

Cập nhật lúc: 2026-03-23 04:47:51 | Lượt xem: 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh
Chương 742:

Lê Hương nhướng chân mày lá liễu: “Trưởng đài Dạ, chuyện về sau ta không biết, tôi chỉ biết các người hiện tại phải thật tốt suy nghĩ làm như sao chùi mông(*) thật tốt đi kìa, trải qua trận này, danh khí Dạ gia đại thương, scandal của Dạ lão e rằng phải trở thành chuyện ngồi lê đôi mách của bàn dân thiên hạ rồi đấy.”

(°) Từ lóng chỉ việc giải quyết thỏa đáng.

Dạ Huỳnh lập tức siết chặt quyền, âm trầm nhìn chằm chằm Lê Hương.

Lê Hương mặt không đổi sắc, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc ẩn hiện nụ cười nhàn nhạt: “Các người bận việc của mình đi nhé, tôi đi trước.”

Lê Hương tiêu sái xoay người rời đi.

Đi tới phân nửa lúc, Lê Hương đi tới cạnh Phạm Điềm, hiện tại Phạm Điềm mặt xám như tro ngồi liệt trên đất, cô ta biết vận mệnh mình sắp sửa đón chào thứ gì, Đế Đô đã không dung thứ cô ta, Dạ gia cũng sẽ không buông tha cô ta.

Cô ta cùng lắm là cô gái 20 tuổi, cuộc sống vừa mới bắt đầu, thế nhưng ngay hôm nay đã dừng bước.

Một bước sai, thành mối hận ngàn đời.

Viền mắt Phạm Điềm đỏ bừng đăm đăm nhìn Lê Hương, đáy mắt cô ta dâng lên rất nhiều cảm xúc phức tạp, thống khổ, đố kị, hối hận…

742-1-sung-nhanh-con-kip.jpg

Hiện tại sắc mặt Dạ lão rất xấu, cặp mắt đục ngầu âm trầm đến mức đổ giông, ánh mắt ông ta hung ác chỉa vào Lê Hương.

Lê Hương không hề sợ hãi đón ánh mắt ông ta, lúc này cổng chính bị kéo ra, ánh dương sáng chói bên ngoài hắt vào, Lê Hương kiên định đi nhanh vào trong ánh mặt trời.

Tống Hiểu cũng rời khỏi buổi họp báo, lúc này điện thoại của anh vang lên, có người gọi.

Tống Hiểu ấn phím nhận, không biết bên kia nói những gì, anh đáp: “Được… lát nữa tôi sẽ đến…”

Cúp điện thoại, Tống Hiểu đứng ở ven đường đón xe taxi, rất nhanh đã có một chiếc xe taxi ngừng lại, Tống Hiểu mở cửa xe sau ngồi lên: “Bác tài, đến hẻm thứ tư đường Cao Tân.”

Tài xế ngồi phía tước mặc đồ đen, vóc người hết sức nhỏ nhắn mềm mại, trên đầu tài xế đội mũ lưỡi trai, mũ đè rất thấp, che đi đôi mắt sáng vắt cùng khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc.

Lê Hương đè thấp tiếng, bắt chước giọng nam: “Được.”

Xe taxi vững vàng phóng trên đường, nửa giờ sau đã đến đích, dừng trên hẻm thứ tư đường Cao Tân.

Tống Hiểu thanh toán tiền xe sau đó xuống xe, đi vào đường hẻm vắng vẻ, Lê Hương ngồi ở ghé lái chậm rãi ngắng đầu, cô xuyên qua kính chắn gió nhìn về phía trước, trong hẻm đã có người mặc đồ đen đứng đợi sẵn rồi, Tống Hiểu đi tới, thấp giọng nói gì đó với người mặc áo đen kia.

Trong mắt Lê Hương lóe ra ánh sắc lạnh, người áo đen kia không phải Tô Hi, là thủ hạ tâm phúc của Tô Hi sao? Cô đoán không sai, Tống Hiểu chính là biến cố của buổi họp báo, nhìn ra được tình cảm của Tống Hiểu với Phạm Điềm là thật, thế nhưng Tô Hi lại có thể khiến Tống Hiểu đứng ra xé Phạm Điềm, cũng có thể thấy được con người Tô Hi cái này…rất giỏi tính toán và thu phục lòng người?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8