Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghiện
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:34:30 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng gõ cửa đột ngột khiến tôi hoảng hốt, lúc này điện thoại bỗng kêu “ting” một tiếng, tôi nhìn thấy thông báo tin nhắn.

Chu Từ Trầm: “Là anh đây.”

Tôi mở cửa, hơi thở của Chu Từ Trầm xen lẫn mùi rượu nồng nặc ập vào mặt tôi.

“Anh uống rượu à?” Tôi hít hít mũi, hỏi.

Anh không nói gì cả, chỉ ôm chầm lấy tôi, ôm rất chặt, rất chặt, giống hệt như lúc trước anh không được gặp tôi.

“Không phải anh nói bệnh nghiện của anh khỏi rồi sao?”

Tôi cảm nhận rõ ràng, cái ôm chặt này mang đến cho tôi cảm giác an toàn đến nhường nào, nhưng tôi vẫn nói: “Nửa đêm nửa hôm anh phát điên gì thế? Khỏi bệnh rồi thì đi đi.”

Anh im lặng rất lâu, sau đó mới dùng giọng nói run rẩy trả lời: “Có thể là khỏi rồi, cũng có thể… càng thêm nghiêm trọng, đừng đuổi anh đi.”

Một đĩa cá sốt chua ngọt được dọn ra trước mặt tôi, tôi nuốt nước miếng ực một cái. Chu Từ Trầm đang rót nước dừa cho tôi, nước dừa rót vào ly phát ra tiếng “róc rách”.

Bữa cơm đêm giao thừa năm nay đặc biệt náo nhiệt .

Món ăn dì Giang nấu vẫn ngon như mọi khi, chú Chu và dì Giang lại liên tục gắp thức ăn cho tôi, tôi gần như chẳng kịp nói chuyện, chỉ lo cố gắng ăn cho hết phần thức ăn trong bát.

Ly nước của tôi vừa vơi đi là Chu Từ Trầm lại rót thêm cho tôi.

Miệng đang nhai một miếng thịt viên sốt cà chua, tôi quay sang nói với Chu Từ Trầm, giọng lúng búng: “Trước đây anh làm phục vụ cho nhà hàng lẩu Haidilao à?”

Chu Từ Trầm ngẩn người, sau đó bật cười.

Chờ tôi ăn uống no nê, xoa xoa cái bụng tròn vo ngồi trên ghế, Chu Từ Trầm bỗng nhiên ghé sát tai tôi, nhỏ giọng nói: “Lên lầu một lát, anh có quà muốn tặng em.”

Tôi chớp chớp mắt nhìn anh, sau đó cũng nhỏ giọng đáp lại: “Lần đầu tiên anh cưỡng hôn em cũng nói như vậy đấy.”

Chu Từ Trầm sững người, một lúc sau, dái tai anh bỗng nhiên ửng đỏ.

“Không muốn quà thì thôi vậy.”

Tôi lập tức túm lấy tay áo khoác của anh: “Em nói em không muốn bao giờ?”

Tôi đi theo Chu Từ Trầm lên lầu, anh lấy từ trong hộp ra một chiếc vòng cổ đá sapphire cực kỳ đẹp, nhẹ nhàng đeo lên cổ tôi.

“Đẹp quá…” Tôi không kìm được thốt lên.

“Vậy thì tốt. Anh còn lo em không thích.”

Bên ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng nổ lớn, một tia sáng bay vụt lên cao, giây tiếp theo, những bông pháo hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời đêm.

“Chúc mừng năm mới.” Anh khẽ nói.

Không hiểu sao mặt tôi bỗng nhiên nóng ran, ấp úng lên tiếng: “Em, em cũng có quà muốn tặng anh.”

Tôi móc từ trong túi ra một mảnh giấy nhỏ đã được gấp gọn gàng, sau đó nhét vào túi áo anh.

“Bây giờ chưa được xem, phải đợi tối nay em về rồi mới được xem!” Tôi dặn dò.

“Được.” Anh ngoan ngoãn gật đầu.

Pháo hoa bên ngoài cửa sổ đẹp quá, tôi không đợi thêm được nữa, liền chạy thẳng lên sân thượng.

Ngước mắt nhìn lên, khắp nơi đều là ánh sáng rực rỡ, lung linh.

Tôi ngẩng đầu, chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt lại. Năm mới, tôi có rất nhiều, rất nhiều điều ước.

“Khoan đã!” Tôi bỗng nhiên nhớ ra, hôm đó tôi có đặc biệt mua rất nhiều pháo hoa đẹp, định tối nay sẽ đốt!

“Chu Từ Trầm, đợi em một lát! Em xuống lầu lấy đồ!”

Tôi xỏ đôi bốt lông xù, “lộc cộc, lộc cộc” chạy xuống lầu, sau đó ôm một đống pháo hoa đủ loại lên.

Tôi chọn đại một cái, sau đó đưa cho Chu Từ Trầm.

“He he, em hơi sợ lửa, anh đốt đi.”

Một tia lửa lóe sáng, bông pháo hoa hình bông hoa bắt đầu xoay tròn chậm rãi, sau đó càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh.

Những tia lửa rực rỡ b.ắ.n ra tứ phía, đẹp đến mức tôi không thể rời mắt.

Tôi chợt nhớ đến cảnh tượng trong phim, buột miệng nói: “Nếu có tuyết rơi nữa thì hay biết mấy. Tiếc là miền Nam không có tuyết.”

“Vậy sau này chúng ta cùng đến miền Bắc ngắm tuyết. Nếu em muốn.”

Tôi ngẩn người, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Từ Trầm.

“Xin lỗi, mỗi khi đối diện với em, anh đều không thể kiểm soát được bản thân.” Anh nói, “Vừa nãy anh đã xem mảnh giấy em đưa rồi.”

Mặt tôi đỏ bừng, không biết anh sẽ nói gì tiếp theo.

Anh bước đến trước mặt tôi, sau đó đưa tay khẽ vuốt ve gương mặt tôi.

“Anh nói bệnh nghiện của anh khỏi rồi, là ý muốn chiếm hữu, muốn gần gũi em một cách bệnh hoạn kia biến mất rồi.”

Tôi không biết anh muốn bày tỏ điều gì, chỉ biết ngây ngốc gật đầu.

“Nhưng anh phát hiện, sau khi khỏi bệnh, mong muốn được ở bên em lại càng thêm mãnh liệt hơn. Bởi vì, anh thật sự thích em, Ngọc Trân. Anh thật sự rất thích em, còn mãnh liệt hơn cả cơn ám ảnh bệnh hoạn kia.”

Tôi bỗng nhiên nở nụ cười rạng rỡ, thật ra là muốn nhịn đấy, nhưng khi nghe anh nói anh rất rất thích tôi, tôi vẫn không kìm được.

“Không đúng, không đúng, nếu anh không bị bệnh thì anh mới chẳng thèm để ý đến em đâu!”

Chu Từ Trầm cúi đầu nhìn tôi, tôi biết mặt mình nhất định rất đỏ, rất đỏ.

Chỉ là do trên sân thượng hơi lạnh thôi, chứ không phải lý do gì khác.

Anh bỗng nhiên mỉm cười.

Đẹp trai quá đi mất.

Chu Từ Trầm cúi người xuống, nhẹ nhàng áp môi lên môi tôi, âu yếm và dịu dàng.

Tiếng pháo hoa nổ vang vọng bên tai tôi, tôi lén mở mắt ra, ngắm nhìn anh say đắm.

Lông mi anh dài thật dài, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh lùng như vậy, giống như một vầng trăng sáng chỉ soi sáng riêng cửa sổ phòng tôi.

Trên mảnh giấy đó, tôi viết một câu thoại trong tiểu thuyết của Chuck Palahniuk.

_“Một kẻ nghiện tôi, tôi cũng nghiện người ấy, chúng tôi nghiện lẫn nhau.”_

Chu Từ Trầm nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, tôi cũng lần đầu tiên, chủ động ôm chặt lấy anh.

Chúng tôi ôm hôn nhau trên sân thượng, đêm đen thăm thẳm, pháo hoa rực rỡ trên bầu trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8