Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghiện
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:34:20 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa định đặt điện thoại xuống, mẹ tôi lại gọi điện đến.

Là con trai của chú Chu đã về nước.

Bố tôi và chú Chu là bạn lâu năm, mẹ muốn tôi tối kia đến nhà chú Chu ăn cơm.

“Con trai chú Chu lớn hơn con bốn tuổi, vừa từ nước ngoài trở về, vừa giỏi giang lại đẹp trai, con không phải thích con trai đẹp trai sao? Ngày kia vừa hay đi xem thử có hợp mắt con không?”

Tôi thở dài, tôi biết mà.

“Con biết rồi, mẹ đừng giục nữa, con còn chưa muốn yêu đương gì hết!”

Thật ra tôi cũng rất thân thiết với chú Chu, hồi nhỏ tôi hay sang nhà chú chơi, bởi vì nhà chú nấu ăn rất ngon. Nhưng tôi lại không quen con trai chú ấy, chỉ biết từ nhỏ anh ta đã lớn lên ở nước ngoài.

Khi tôi xách theo một hộp vịt quay vui vẻ gõ cửa nhà chú Chu, nụ cười trên môi tôi trong nháy mắt bỗng đông cứng lại.

Chu Từ Trầm đứng trước mặt tôi, trên gương mặt là vẻ lạnh lùng quen thuộc.

Hôm nay anh không mặc áo blouse trắng nữa, chỉ mặc áo sơ mi và quần tây, có lẽ là đang phụ nấu ăn, tay áo sơ mi xắn lên gọn gàng.

“Ngọc Trân, chào em.”

Trên bàn ăn mọi người trò chuyện rôm rả, trái tim tôi từ hoang mang dần dần bình tĩnh trở lại.

Mặc dù Chu Từ Trầm im lặng, nhưng mọi biểu hiện đều rất bình thường. Anh không ăn gì mấy, chỉ thỉnh thoảng nhấp một ngụm rượu đỏ.

Chúng tôi cũng giả vờ như mới quen biết, bố mẹ hai bên giới thiệu sơ qua, chuyện trò thân mật.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tập trung ăn cơm, xem ra “căn bệnh” của anh ta cũng chỉ đến thế mà thôi!

Cơm nước đã xong, chú Chu bỗng nhiên lên tiếng, nói Chu Từ Trầm có mang chút quà nhỏ cho tôi lúc về nước, kêu tôi lên lấy.

Chu Từ Trầm gật đầu rồi đứng dậy, nhìn vẻ mặt không chút khác thường của anh, tôi yên tâm đi theo.

Phòng anh ở cuối hành lang tầng hai, tôi đi phía sau, anh cũng không nói một lời nào.

Cho đến khi cửa phòng ngủ mở ra, anh nghiêng người nhường tôi vào trong, mọi thứ vẫn bình thường.

Rèm cửa sổ kéo kín mít, không một kẽ hở, khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, thế giới chìm vào bóng tối, tôi còn chưa kịp hỏi công tắc đèn ở đâu thì đã bị một nụ hôn gần như điên cuồng chặn họng.

Bị anh ghì chặt vào tường, tôi không có lấy một chút đường phản kháng, nụ hôn cướp đoạt điên cuồng khiến tôi không thể phát ra tiếng rên rỉ.

Ngày thường anh luôn tỏ ra lạnh lùng như vậy, tôi nhớ lúc nằm trên bàn mổ tôi còn từng nghĩ, bàn tay thon dài với những khớp xương rõ nét ấy, cầm d.a.o mổ chắc hẳn rất đẹp.

Vậy mà giờ phút này, đôi tay ấy lại ôm chặt tôi trong lòng, siết chặt đến mức tôi sắp không thở nổi.

“Anh là đồ… điên!” Tôi nhân lúc anh dừng lại để hít thở mà tức giận mắng.

“Xin lỗi… Xin lỗi…”

Anh không ngừng xin lỗi, nhưng nụ hôn dày đặc lại rơi xuống cằm, gò má tôi.

“Xin lỗi, anh không thể… Anh thật sự không khống chế được.” Giọng anh run run.

Trong miệng tôi còn vương lại mùi rượu vang đỏ anh đã uống, cách lớp áo sơ mi mỏng manh, tôi cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng rực của Chu Từ Trầm.

“Ở lại bên cạnh anh được không? Làm trợ lý của anh.”

“Ở cái rắm! Đừng tưởng anh cắt ruột thừa cho tôi rồi là có thể muốn làm gì thì làm!”

Tôi vừa vịn tường thở hổn hển, vừa mắng.

Anh im lặng một lúc, rồi nhỏ giọng hỏi tôi: “Em có thể đưa ra yêu cầu, chỉ cần anh có thể đáp ứng, cái gì cũng được.”

Bị anh hôn đến mức đầu óc thiếu oxy, tôi buột miệng nói hươu nói vượn: “Được thôi, cho tôi năm trăm vạn tệ.”

“Được.”

?!!

Tôi ngẩn người, rồi ngẩng đầu nhìn anh.

Trong căn phòng tối om, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, đôi đồng tử đen láy kia ở rất gần tôi, anh nhìn chằm chằm vào môi tôi, định lại gần.

Tôi vội vàng lùi sang một bên.

“Tôi nói là năm trăm vạn tệ?”

“Ừ, anh nghe rõ mà.”

Tôi nuốt nước miếng, tôi biết nhà chú Chu rất giàu có, nhưng tôi không biết lại giàu đến mức này.

Ngọc Trân tôi từ trước đến nay là người có mục tiêu rõ ràng, tôi có thể không màng đến bất cứ thứ gì, trừ tiền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8