Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nghiện
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:34:28 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong siêu thị cũng tràn ngập sắc đỏ, tôi đẩy xe mua hàng lướt nhanh giữa các kệ hàng, Chu Từ Trầm lợi thế chân dài, sải những bước chân thoải mái đi theo sau tôi, nhưng cũng không để lạc mất tôi.

Tôi dừng xe lại ở khu vực bán khoai tây chiên, rồi ngoái nhìn phải, nhìn trái.

“Không tìm được vị nào ưng ý à?” Chu Từ Trầm dừng lại bên cạnh tôi, quay sang hỏi.

“Không phải. ” Tôi lắc đầu, “Vị nào tôi cũng thích, không biết nên lấy loại nào thôi. “

“Vậy thì lấy hết đi.”

Tôi gật gật đầu: “Quả nhiên là bác sĩ Chu có khác, anh hiểu rõ thế nào là lựa chọn.”

Khóe miệng Chu Từ Trầm nhếch lên nụ cười nhàn nhạt.

Trong giỏ hàng của tôi đã có khoai tây chiên, nước ngọt, bánh quy, sau đó tôi lại chạy đến khu vực bán kẹo.

Nhìn tôi hào hứng chọn kẹo, Chu Từ Trầm nhẹ giọng nói: “Ăn nhiều kẹo quá sẽ bị sâu răng, em vẫn nên… thôi vậy.”

Lẽ ra nếu anh mà nói đạo lý với tôi thì tôi sẽ không bao giờ nghe, nhưng lần này anh lại tự dưng ngừng lại, tôi ngược lại tò mò quay sang nhìn anh.

“Thôi vậy? Sao lại thôi vậy, sao anh không nói nữa?”

Chu Từ Trầm cúi đầu im lặng một lúc: “Dù sao nói ra em cũng không nghe, lại còn khiến em không vui.”

Tôi không nhịn được phì cười: “Đây không giống phong cách của bác sĩ Chu cho lắm nhỉ? Thế mà lại còn quan tâm xem tôi có vui hay không.”

Lúc Chu Từ Trầm đang xếp hàng tính tiền, tôi chạy ra khỏi hàng, đến chỗ trống đối diện chờ, trước mặt vừa hay có một tấm gương, tôi liền vui vẻ soi ngắm nhan sắc của mình.

Hôm nay tôi đặc biệt tết một kiểu tóc xinh xắn, hai bên đầu còn buộc hai búi tóc nhỏ, hơi ấm trong trung tâm thương mại khiến gương mặt tôi ửng hồng, trông càng thêm xinh đẹp.

A, hôm nay lại là một ngày phải lòng nhan sắc của chính mình.

Đang mải mê tự luyến, bỗng nhiên một người đàn ông bước tới, anh ta giơ thẳng màn hình điện thoại lên trước mặt tôi, nói: “Mỹ nữ, cho anh xin wechat làm quen nhé.”

Tôi sững người, lén lút đánh giá anh ta hai lần, râu ria xồm xoàm, ghèn mắt cũng không thèm lau, bụng thì bự như bụng chửa.

“Xin lỗi. ” Tôi lịch sự mỉm cười, từ chối.

Anh ta có vẻ thấy hơi khó tin, trên mặt loé lên vẻ kinh ngạc, sau đó lại lắc lắc mã QR của mình: “Ý gì đây, không cho anh à?”

Lần này đến lượt tôi ngớ người: “Đúng vậy, anh không hiểu tiếng người à?”

“Sao em lại không cho anh? Anh đang chủ động tạo cơ hội cho em đấy! Em có biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp đang xếp hàng đợi theo đuổi anh không? Đừng có mà không biết điều!”

Giọng anh ta hơi to, giọng điệu khó tin xen lẫn cơn tức giận khi bị tôi từ chối, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh, Chu Từ Trầm cũng hơi lo lắng nhìn tôi.

Tôi thấy hình như anh định bước lại, bèn giơ tay ra hiệu cho anh, ý bảo anh không cần lo cho tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, bắt đầu trình diễn.

“Anh bị bệnh à? Tôi nói không cho là không cho, anh không hiểu tiếng người hả? Cứ như anh bây giờ, lôi thôi lếch thếch, bất lịch sự, mà cũng có gái xinh theo đuổi à? Nói dối vừa phải thôi! Sao tôi phải cho anh? Tôi thích gì ở anh chứ, thích cái thân hình béo ú, thích hàm răng vàng khè, hay là thích cái ghèn mắt kia? Đừng có ở đây làm trò cười cho thiên hạ nữa, trai tầm thường mà cứ tưởng mình đẹp trai!”

Ban đầu anh ta còn định mắng lại tôi, nhưng đám người đang xếp hàng tính tiền đối diện đã cười ồ lên, anh ta ngoái nhìn phải, nhìn trái, tức đến nỗi mặt đỏ gay như Quan Công, quay người bỏ đi.

Tôi tự hào nhìn Chu Từ Trầm, nở nụ cười đắc thắng với anh, Chu Từ Trầm cũng nở nụ cười bất đắc dĩ.

“Chu Từ Trầm, có phải anh chưa từng cãi nhau với ai bao giờ không?” Tôi thò đầu ra khỏi bịch đồ ăn vặt to tướng hỏi anh.

“Đúng là vậy.”

“Chậc. ” Tôi lắc đầu tiếc nuối, “Bác sĩ Chu này, nhân phẩm của anh cần phải hạ thấp xuống một chút.”

Chúng tôi mua rất nhiều thứ, nhét đầy cốp xe, khi ngồi lên ghế phụ, trong tay tôi vẫn cầm một túi sô cô la.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8