Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngọc Nương Tử
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:35:06 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta đang cảm động đến mức hai mắt rưng rưng, lại bị nó phá hỏng.

Nhưng, ta vẫn nói:

“Đại nương, nếu không có người, sẽ không có Ngọc nhi của ngày hôm nay.”

Lúc trước, Trình Cảnh rời nhà chưa được mấy ngày, trên núi sau phát hiện ra mấy t.h.i t.h.ể nam 

nhân.

Đều là những tráng hán cao to, chế t rất thảm, khuôn mặt không còn nguyên vẹn.

Trong đó có một người còn mặc y phục của Trình Cảnh, vóc người cũng giống hệt hắn.

Người trong làng đều nói ta khắc chế t hắn.

Ta đau khổ khóc lóc mấy ngày liền, cảm thấy có lỗi với đại nương.

Đại nương lại nói, đó nhất định không phải Trình Cảnh, Trình Cảnh rất có bản lĩnh, không dễ chế t 

như vậy.

Ta nhớ tới hình ảnh hắn một đa o c.h.é.m chế t heo rừng, nửa tin nửa ngờ.

Không lâu sau, ta phát hiện mình có tha i, trong làng xảy ra lũ lụt.

Cắn răng một cái, chúng ta thu dọn đồ đạc, một đường đi về phía bắc.

Đại nương nói bà ấy là nha hoàn hồi môn của nương Trình Cảnh, gia tộc sa sút, mang theo Trình 

Cảnh ra ngoài lánh nạn.

Bây giờ quay về, coi như là lá rụng về cội.

Không ngờ, đi một mạch đến tận kinh thành xa xôi này.

Lúc trước, trải qua mưa gió, ta còn thường xuyên nôn nghén, rất khổ cực.

Sau này, dựa vào tay nghề này, cũng coi như là miễn cưỡng đủ ăn đủ mặc.

Chỉ là hiện tại, ta nhìn đại nương. Nghĩ đến vẫn nên nói cho bà ấy biết, không nên giấu giếm bà ấy, 

cửa viện lại bị gõ vang.

Ta nhìn qua khe cửa, mở cửa ra.

“Hứa lang quân, sao huynh lại…”

Hắn ta đứng ở cửa, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bồ kết thoang thoảng.

Đánh giá ta một lúc, lấy từ trong lòng ra một chiếc lọ sứ trắng đưa cho ta.

“Nghe tẩu tử nói, trên mặt muội bị nổi mẩn đỏ.”

Ta có chút ngại ngùng, không ngờ Trần thẩm thẩm lại truyền lời nhanh như vậy.

Vội vàng khoát tay từ chối: “Thứ này chắc là rất đắt tiền? Hứa lang quân mau cất đi, hơn nữa ta 

cũng sắp khỏi rồi.”

Hắn ta nhìn ta chằm chằm, sắc mặt ảm đạm.

Trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng, ta giật mình.

“Vậy thì đa tạ!”

Nghĩ ngợi một chút, nhận lấy, trong mắt hắn ta lập tức tràn đầy ý cười.

Tâm tư của hắn ta thật sự là quá rõ ràng.

Nhìn bóng lưng hắn ta rời đi, ta nhất thời ngây người.

Đại nương không biết đã đứng nhìn bao lâu, khẳng định nói:

“Tiểu tử này có ý với con!”

Ta phiền muộn trong lòng, đưa lọ sứ cho đại nương.

“Người giúp con xem xem, thứ này đáng giá bao nhiêu lượng bạc?”

Bà ấy kinh ngạc nhìn ta, ta giải thích:

“Ngày mai con đến tiệm may, chuẩn bị lễ đáp tạ cho tẩu tử của huynh ấy.”

Đại nương lắc đầu: “Thứ này con không đáp lễ nổi đâu, đây là đồ trong cung, xem ra tiểu tử kia 

thật sự là động lòng với con rồi.”

Ta giật mình, không nghĩ ra nổi Hứa lang quân một tên tú tài tay trói hắn không chặt, không có 

công danh trong người lấy đâu ra đồ trong cung.

Chẳng lẽ một tú tài cũng có thể nhận được ban thưởng của Hoàng cung sao?

Đại nương lại hỏi ta: “Con đối với tiểu tử kia nghĩ thế nào?”

Ta gãi đầu: “Con hoài nghi mắt Hứa lang quân có vấn đề.”

“Con là một quả phụ nuôi con nhỏ, không tiền không thế, huynh ấy muốn gì ở con chứ?”

“Chẳng lẽ thật sự muốn làm cha nuôi?”

Đại nương im lặng hồi lâu, chắc là bị ta thuyết phục.

Ta dứt khoát nói cho bà ấy biết: “Đại nương, con gặp được hắn rồi.”

“Ai?”

“Trình Cảnh, cha của Trình Tiểu An.”

10

Ta tưởng rằng tin tức này sẽ khiến đại nương vui mừng đến rơi nước mắt.

Nhưng bà ấy chỉ thản nhiên “Ồ” một tiếng.

Ta không dám tin: “Người không thấy kỳ lạ sao?”

Bà ấy khó hiểu: “Kỳ lạ cái gì?”

“Hắn còn sống! Hơn nữa còn trở thành đại tướng quân!”

Bà ấy ngáp một cái, xoay người đi vào nhà.

“Chẳng phải lúc trước ta đã nói rồi sao? Nó không chế t, hơn nữa còn rất có bản lĩnh.”

Để lại một mình ta đứng ngẩn người tại chỗ, đại nương quả nhiên là đại nương, không hổ là người 

từng trải.

Nếu không thì sao có thể nhận ra được cả đồ trong cung?

Đại nương an ủi ta: “Tiểu tử kia lúc trước bỏ đi không từ biệt, có lẽ là thật sự không nhớ rõ 

chúng ta nữa.”

Ta nuốt nước miếng: “Vậy hắn còn ghi hận chuyện con bỏ thuố c cưỡ ng bứ c hắn hay không?”

Đại nương im lặng một lát: “Hài tử đều đã có rồi, là con cưỡ ng bức nó hay là nó cưỡ g bức con, có 

khác gì nhau nữa đâu?”

Ta suy nghĩ hồi lâu, lại thấy lời này cũng có lý.

Nhưng lại không để ý, tiền đề của câu nói này là, “hài tử đều đã có rồi.”

Nếu Trình Cảnh muốn tranh giành hài tử với ta, ta chắc chắn sẽ không tranh lại được.

Nhưng mà, có câu nói này của đại nương, ta cũng yên tâm hơn.

Cuối cùng cũng không còn che mặt cả ngày nữa.

Trần thẩm thẩm vừa nhìn thấy ta, liền nhướng mày với ta.

“Ngọc nương tử, mặt mũi sao lại khỏi nhanh như vậy? Chẳng lẽ là ăn tiên đan diệu dược gì sao?”

Ta giả vờ không hiểu lời trêu chọc trong câu nói này của thẩm ấy.

Lúc ăn trưa, có một nhóm người lắc lư đi đến trước cửa tiệm.

Người đi đầu chính là vị công tử mà ta gặp ở tiệm sách hôm đó, còn người bên cạnh…

Ta vội vàng lấy khăn che mặt trong lòng ra đeo lên.

Vô cùng may mắn vì bản thân sợ nắng, không để quên khăn che mặt ở nhà.

Nhóm người kia dừng lại trước quầy hàng của ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8