Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngọc Nương Tử
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:35:08 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu nói này sau ba năm lại vang lên bên tai ta.

Ta đột ngột nhắnng đầu lên, hắn cúi đầu xuống, cắn một cái lên vai ta.

13

Có lẽ là Trình Cảnh sốt đến hồ đồ rồi.

Kéo theo vết thương và cơn sốt cao, đêm khuya gõ cửa viện nhà ta, để ta bôi thuốc cho hắn, lại 

còn cắn ta một cái.

Ta bất đắc dĩ phải chăm sóc cho tên bệnh nhân sốt cao này.

Không nằm ngoài dự đoán, tiệm đậu hũ ngày hôm sau cũng phải đóng cửa.

Ta tỉnh dậy từ trên trường kỷ, người trên giường đã không thấy bóng dáng.

Bên ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện khe khẽ, dường như cố ý hạ thấp giọng.

Thấy ta đẩy cửa ra, đại nương và Trình Cảnh đồng thời nhìn sang.

Trình Cảnh rời mắt đi, đại nương lại tiến lên nắm lấy tay ta vỗ nhẹ.

“Ngọc nhi, lão phu nhân nhà họ Tiết muốn ta đến xem thử mẫu thêu hoa văn mới, ta phải đi đây.”

Ta gật đầu,m: “Người cẩn thận một chút.”

Bà ấy xua tay một cách qua loa, lúc đi đến cửa viện, lại quay đầu nói:

“An nhi vẫn còn đang ngủ trong phòng ta”

Ta theo bản năng nhìn về phía Trình Cảnh, lại thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào ta.

Thấy ta nhìn sang, hắn bình tĩnh lên tiếng: “Con của ta.”

Không phải là nghi vấn, mà là khẳng định.

Đã có thể tìm được đến đây, chắc hẳn là đã điều tra rõ ràng rồi.

Ta mấp máy môi, không biết nên xưng hô với hắn như thế nào.

Nghĩ ngợi một hồi: “Tướng quân, vết thương trên người ngài cần phải có đại phu chữa trị, tốt nhất 

là nên có người chuyên môn chăm sóc.”

Câu này của ta cũng không phải là nói dối, vết thương trên lưng hắn quả thật rất nặng.

Trình Cảnh dường như hiểu được ý của ta, sắc mặt sa sầm, cả người toát ra vẻ áp bức.

Ta chống lại ánh mắt đáng sợ của hắn, cố gắng giữ bình tĩnh.

Lại nhìn thấy hắn từng bước từng bước đi về phía trước, nắm lấy cổ tay ta.

“Lâm Ngọc Nương, nàng vội vàng đuổi ta đi như vậy sao?”

Cổ tay nóng rực, ta phát hiện ra bản thân có chút sợ hắn.

Phía sau, Trình Tiểu An dụi dụi đôi mắt: “Nương.”

Ta vội vàng hất tay hắn ra, ôm lấy Trình Tiểu An vào lòng.

Lúc quay đầu lại, bóng dáng kia đã không còn nữa.

Ta nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt, trong lòng ngổn ngang, không biết là cảm giác gì.

Ta tưởng rằng Trình Cảnh bị mất mặt, đã trở về Tướng quân phủ.

Đến giờ cơm tối, lại có một tiểu lang quân mặt tròn đi vào cửa viện nhà ta.

Trong lòng còn ôm theo một đống đồ, nhìn thấy ta, trên mặt liền nở nụ cười.

“Phu nhân, ta đến đưa đồ cho tướng quân.”

Ta còn đang nhíu mày, lại thấy Trình Cảnh từ trong phòng ta đi ra, nói với tiểu lang quân:

“Để đồ lại đây, ngươi về đi.”

Tiểu lang quân kia vội vàng đặt đồ xuống, chắp tay hành lễ.

“Phu nhân, ta là thị vệ của tướng quân, người có thể gọi ta là Tuỳ Phong.”

Trình Cảnh phía sau lạnh mặt bước lên trước, sắc mặt khó coi, giơ chân lên đá một cái, cửa viện 

“ầm” một tiếng đóng sầm lại.

Ta chậm nửa nhịp mới nhận ra, vừa rồi tên thị vệ kia hình như vẫn luôn gọi ta là “phu nhân”.

Là bởi vì điều này chọc giận Trình Cảnh sao?

Điều khiến ta đau đầu hơn chính là, Trình Cảnh ở lại đây, lại còn chiếm luôn phòng của ta.

Đến giờ ăn cơm, lại tự giác ngồi vào bàn.

Đại nương lại nhờ người nhắn, ngày mai muốn cùng lão phu nhân nhà họ Tiết đến chùa miếu cầu 

phúc, thời gian trở về chưa định.

Trình Tiểu An vừa tò mò vừa nghi hoặc dựa vào lòng ta.

Đôi mắt đen láy lại cứ nhìn chằm chằm Trình Cảnh.

Trình Cảnh ngồi đối diện, ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng lên.

Trình Tiểu An mềm mại làm nũng muốn ta đút cho nó ăn.

Ta thở dài, từng miếng từng miếng đút đồ ăn vào miệng nó.

Ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Trình Cảnh nhìn sang, lông mày nhíu chặt.

Lại lạnh lùng lên tiếng: “Lớn như vậy rồi, còn chưa biết tự mình ăn cơm sao?”

Ta còn chưa kịp phản ứng, Trình Tiểu An vừa rồi còn uể oải đã bưng bát cơm, từng miếng từng 

miếng nhỏ đưa vào trong miệng.

Uống xong nửa bát, đặt bát xuống nhìn ta, lại nhìn Trình Cảnh:

“Nương… thúc thúc, An nhi ăn xong rồi.”

Sau khi Trình Tiểu An rời đi, ta vừa uống canh, vừa không nhịn được giải thích.

“Gần đây trời nóng bức, An nhi không được khỏe, bình thường không phải như vậy.”

Dù sao lúc trước mang thai nó, chúng ta vẫn luôn trên đường chạy nạn, không ít lần phải chịu khổ 

cùng ta.

Nói cho cùng, là ta có lỗi với nó.

Nhưng mà, nó từ nhỏ đến lớn, cơ bản là chưa từng để ta và đại nương phải bận tâm.

Nghĩ như vậy, trong lòng lại càng chua xót.

Ta nhìn Trình Cảnh đối diện, nghiêm túc nói:

“Tướng quân, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Hắn cũng nhìn ta, không có biểu cảm gì, lại nói:

“Nàng ăn cơm trước đi.”

“Ta ăn xong rồi.”

Hắn nhíu mày, không nói gì nữa, mặc cho ta dọn dẹp bát đũa trên bàn, sau đó ngồi xuống đối diện 

hắn.

Nhìn ánh mắt đen như mực của hắn, ta hít sâu một hơi.

“Tướng quân, chuyện lúc trước ở thành Lâm Xuyên, là lỗi của ta.”

“Ta không nên vì lợi ích cá nhân, cho ngài uống thuốc lai lịch không rõ ràng, còn phát sinh quan hệ 

với ngài.”

Nhìn khuôn mặt u ám của hắn, ta giật mình.

Đứng dậy, cúi người hành lễ với hắn.

Tiếp tục nói: “Thứ hai, ta không nên tự ý sinh hạ An nhi.”

Ta lại cúi người hành lễ.

Ánh đèn trên hành lang chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, ngũ quan anh tuấn in bóng xuống, khiến cả 

người hắn dường như không còn quá mức sắc bén.

Cũng khiến ta có thêm dũng khí mở miệng.

“Lúc trước nhị tỷ muốn hãm hại ta, ta cùng đường, nhất thời hồ đồ, mới phạm sai lầm, nếu tướng 

quân không thể nào quên đi, vậy cứ coi như là bị chó cắn một cái, muốn Ngọc Nương làm gì, Ngọc 

Nương đều nguyện ý.”

“Nhưng mà An nhi, An nhi là miếng thịt trên tim ta, nếu có thể, vẫn mong tướng quân đừng cướp 

nó đi.”

Đôi mắt kia của Trình Cảnh rốt cuộc cũng động đậy, khó hiểu nói:

“Chẳng lẽ con trai của ta, phải sống ở bên ngoài cả đời sao?”

Rõ ràng là hắn chỉ nói ra một sự thật, nhưng ta lại không nhịn được mà rơi nước mắt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8