Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngọc Nương Tử
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:35:11 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì từ nhỏ người nhà đã nói, khóc lóc có ích gì? Còn khóc hết cả phúc phận.

Cho nên từ khi có trí nhớ, ta liền không thích khóc.

Sợ sẽ khóc hết cả chút phúc phận ít ỏi của bản thân.

Im lặng một hồi, ta thành khẩn nói:

“Xin lỗi, là ta đã nhỏ nhen rồi.”

Bàn tay buông thõng bên người hắn siết chặt, nghiêm nghị nói:

“Lâm Ngọc Nương, nàng nên học cách tin tưởng ta, ít nhất… ta là cha của An nhi.”

Ta chỉ là sợ hãi, nhưng cũng biết điều.

Cam đoan với hắn: “Sau này sẽ không như vậy nữa.”

Không bao lâu, Tuỳ Phong dẫn An nhi đi ra, chào hỏi ta một tiếng, liền đi vào phòng Trình Cảnh.

An nhi tràn đầy vui vẻ, nhào vào lòng ta nhét đồ ăn vặt vào tay ta.

Đường kẹo hồ lô tan chảy dính đầy tay ta.

Nó lại chớp chớp mắt, “Nương, con mua cho người và cha mỗi người một cây.”

Ta nhìn cây kẹo hồ lô còn lại trong tay nó, không khác gì so với cây trong tay ta.

Tình yêu của trẻ con rất đơn thuần, thẳng thắn lại nhiệt tình.

Ta yêu ngươi, liền chia sẻ thứ mình thích nhất cho ngươi.

Ta đặt ngươi trong lòng, liền thấp thỏm mong muốn ngươi có thể chấp nhận sự lấy lòng nhỏ bé của ta.

Nếu ngươi không thích, ta cũng chỉ cho rằng là ta không tốt.

Ta hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nó, “Cảm ơn An nhi, cha con nhất định sẽ thích.”

Dưới ánh mắt cổ vũ của ta, nó ưỡn ngực, thẳng lưng đi vào phòng.

Lúc đi ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng.

“Nương, cha nói người rất thích.”

Cả đêm hôm đó, nó vui vẻ đến mức như muốn bay lên.

Trình Cảnh và ta ngồi dưới gốc cây, nhìn nó chạy tới chạy lui trong sân.

Ta cũng không nhịn được mà nở nụ cười, đối diện với ánh mắt của Trình Cảnh.

Ta thu lại nụ cười, “Tướng quân, hắn nhất định sẽ là một người cha tốt.”

Tốt nhất là hãy luôn đối xử tốt với nó như vậy, cho dù sau này có thêm con cái khác.

Năm nay hắn hai mươi lăm tuổi, tướng mạo tuấn tú, lại lập nhiều công lao trên sa trường, nữ 

nhân muốn hắn cho hắn e là nhiều không đếm xuể.

Nếu nói hắn có khuyết điểm gì, e là ta chính là một trong số đó.

Còn ta cũng đã hơn hai mươi, đã là một lão cô nương, không muốn tái giá nữa.

Nhưng cũng không thể không vì Trình Tiểu An mà suy nghĩ.

Nếu như hắn thật sự làm theo lời mình nói, để Trình Tiểu An ở bên cạnh ta, vậy thì tốt hơn không còn gì bằng.

Trình Cảnh nhìn ta một cái, nhẹ giọng nói:

“Kể cho ta nghe chuyện của hai người đi.”

Ta nhắnn người, “Chẳng phải tướng quân đã phái người đi điều tra rồi sao?”

Hắn lẩm bẩm nói: “Muốn nghe nàng tự mình kể.”

Tốt nhất là, kể về chính bản thân nàng.

Không biết từ nhắny nào, ta đột nhiên nảy sinh mong muốn muốn tìm hiểu một người.

Muốn nhìn khuôn mặt của nàng ấy, nghe nàng ấy kể câu chuyện của mình.

Ta không biết Trình Cảnh muốn nghe gì, liền chọn chuyện của Trình Tiểu An mà kể cho hắn nghe.

Trong lòng, là muốn phân lượng của Trình Tiểu An trong lòng hắn nhiều hơn một chút.

Ta kể từ lúc nó được sinh ra.

Năm đó lũ lụt nghiêm trọng, chúng ta xuất phát từ Lâm Xuyên.

Trên đường hắnp phải quan phủ vô dụng, sơn tặc chặn đường cướp bóc, dân chúng tranh giành thức ăn.

Lúc đầu, ta và đại nương hai nữ nhân, không ít lần bị người ta để mắt tới, lại còn phải lo lắng cho hài tử trong bụng.

Vô tình cứu được một vị quý nhân đang đi về phía bắc, quý nhân cảm kích, muốn đưa chúng ta đi cùng một đoạn đường.

Vị quý nhân kia chính là lão phu nhân nhà họ Tiết đang trên đường trở về sau khi thăm người thân.

Trình Cảnh hỏi: “Cứu thế nào?”

Ta hồi tưởng lại, “Quý nhân tâm địa lương thiện, thấy dân chúng đáng thương, liền bảo người lấy thức ăn trong xe ngựa phân phát cho mọi người.”

Nhưng mà bà ấy không biết, người hung ác không biết cảm ơn là gì.

“Đêm đó ta thức dậy đi vệ sinh, nhìn thấy có kẻ khả nghi lén lút đến hắnn chiếc xe ngựa kia, ta không nhịn được liền xông lên, quý nhân được cứu, còn cánh tay ta bị rạch một nhát.”

Vết thương kia, ta phải mất nửa tháng mới khỏi, cũng trở thành ân nhân cứu mạng của quý nhân.

Trình Cảnh nhìn ta một cái, “Lá gan của nàng vẫn luôn rất lớn.”

Ta cúi đầu, không nói đêm hôm đó ta ôm bụng, lau nước mắt cả đêm.

Chỉ sợ nhát d.a.o kia đ.â.m vào bụng ta.

Sau này càng đi về phía bắc, dân chạy nạn càng ít, lão phu nhân nhà họ Tiết và đại nương rất hợp ý nhau.

Đến kinh thành, nghe nói chúng ta muốn tìm một nơi ở ổn định.

Liền bán rẻ tiểu viện này cho chúng ta.

An nhi được sinh ra một tháng sau khi chúng ta đến kinh thành, lúc đó ta rất hắny, đại nương cũng vậy.

Không ngờ rằng đoạn đường từ Lâm Xuyên thành đến kinh thành mấy nhắnn dặm này, lại phải mất đến nửa năm.

Nửa năm trôi qua, ta đã làm nương, đã chứng kiến cảnh tượng dân chúng c.h.ế.t đói la liệt, cũng được chứng kiến sự phồn hoa của kinh thành.

Ta không nhịn được nói: “An nhi lúc mới sinh rất ngoan, ai cũng khen nó có phúc khí.”

“Nàng thì sao?” Hắn hỏi ta.

Ta suy nghĩ một chút, “Quên rồi, chỉ nhớ là rất vui.”

Nhưng mà nằm trên giường nửa tháng, vẫn có chút bàng hoàng khi lần đầu làm mẹ.

Lúc đó ta mới bao nhiêu tuổi? Vừa tròn mười bảy?

Mọi người nghe nói An nhi ở trong bụng ta cùng ta trải qua chặng đường chạy nạn gian khổ, đều khen nó khỏe mạnh.

“Ta hy vọng nó bình an vô sự, cho nên đặt tên là An nhi.”

Chữ “Trình” chẳng qua chỉ là một niềm hy vọng, cảm thấy có lỗi với Trình Cảnh.

Nghĩ đến sau này An nhi sẽ thay hắn hương khói, ngày lễ ngày tết, mộ phần của hắn cũng có thêm người bái tế.

Lúc đó ở Lâm Xuyên, ta và đại nương đã lập cho hắn một ngôi mộ y quan rồi.

“An nhi rất hiểu chuyện, chỉ là theo ta, đôi lúc khó tránh khỏi được tính khí tiểu thư.”

Nhưng mà nó rất khỏe mạnh, rất dễ nuôi.

Trình Cảnh đột nhiên nói: “Là ta có lỗi với hai người.”

Ta vội vàng nói: “Tướng quân đại nghĩa, trấn thủ biên cương, là chúng ta phải cảm tạ nhắni mới đúng.”

Đôi mắt kia của hắn như có ánh sáng lóe lên, khiến ta phải dời mắt đi.

“Nàng ngược lại rất biết ăn nói.”

Ta nói đều là lời thật lòng, lúc trước dân chạy nạn nhiều như vậy.

Một phần nguyên nhân là do biên quan xảy ra chiến loạn, triều đình thật sự không chi trả nổi bạc.

Những thư sinh trên đường nói, “Đại Yến ta thật sự là nội ưu ngoại hoạn.”

Có những thư sinh đang trên đường vào kinh ứng thí, nửa đường đã đổi hướng, đi thẳng đến biên quan, gia nhập quân ngũ.

Ta đứng trong đám người, nhìn những bóng lưng gầy yếu kia dần dần khuất xa, không tự chủ được mà thấy cay cay nơi sống mũi.

Quan to quý nhân xe ngựa sang trọng, nô bộc như mây.

Sơn tặc hung hãn chặn đường cướp bóc, ăn thịt người.

Thanh niên vá víu đầy người, chân mang giày vải, từ bỏ lý tưởng, một mình đi bộ đến biên quan.

Ta hỏi đại nương: “Có đáng không?”

Bọn họ khổ tâm đèn sách nhiều năm như vậy, c.h.ế.t trên đường cũng không phải là không có khả năng.

Đại nương im lặng hồi lâu, nói: “Đó chính là khí tiết của người đọc sách.”

Ta nếm thử mấy chữ này trên đầu lưỡi.

Chỉ cảm thấy đầy miệng đắng chát.

Không khỏi hỏi Trình Cảnh: “Tướng quân lúc trước đi đến biên quan, chắc là cũng chịu rất nhiều khổ cực?”

Hắn im lặng một hồi, “Cũng chịu chút khổ cực.”

Hắn không nói, lúc trước sau khi giải quyết xong mấy tên ám vệ trên núi sau, suýt chút nữa thì mất mạng.

Lại sợ quay về sẽ liên lụy đến đại nương và nàng, liền một đường đi đến biên quan.

Kéo theo một cái chân bị thương, tìm đến người quen cũ, dưỡng thương nửa năm.

Vừa vặn  biên quan xảy ra chiến tranh, ngày ngày đều sống trong cảnh c.h.é.m giết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8