Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngôi Sao Nhỏ Của Anh
Chương 11,12: Cô Giang nhỏ dễ ngại như vậy.

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:42:09 | Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11.

“Tôi thực sự có một đoạn video.” Lục Chước Diên đưa điện thoại cho tôi.

Anh lạnh lùng nói: “Hôm đó lúc hai người đi sửa xe, Kỷ Trần Tinh giây trước gọi em là vợ, giây sau liền hôn Tống Lan Vũ.”

“Tôi đứng ở vị trí có thể quay rõ, sau này thấy em cũng chia tay rồi nên không đưa cho em nữa.”

“Anh giỏi quá đi.” Tôi vỗ vào người Lục Chước Diên: “Giờ chị Đường xử lý dễ dàng hơn rồi.”

“Nhưng tên người ta là Tống Vũ Lan.”

“Không quan trọng.”

Tôi đưa bằng chứng đã thu thập cho chị Đường.

Nhưng Kỷ Trần Tinh đã nhanh tay hơn.

Lục Chước Diên đã lên hot search.

# LụcChướcDiênHậuTrường#

# LụcChướcDiênThợSửaXeThật#

# LụcChướcDiênCướpVaiNamChính#

“Lục Chước Diên này là ai vậy? Tôi nhớ nam chính hình như là Kỷ Trần Tinh mà.”

“Trời ạ, một thợ sửa xe thật sự lọt vào đây, có hậu trường gì mà vào đóng nam chính.”

“Xàm quá.”

“Nhìn cái hậu trường diễn xuất tệ hại này đi.”

“Nói đi, có phải cặp đôi Star-Wish có vấn đề gì không, nếu không thì sao lần đầu hợp tác này lại bị tách ra thế.”

“Người phía trên, nhà tôi Wish-Wish đẹp độc lập ha.”

“Phải công nhận Lục Chước Diên trông cũng khá hợp với vai nam chính, thân hình anh ta (hít hà).”

“Bạn đúng là đói quá rồi.”

Trên mạng đầy những bình luận tiêu cực về Lục Chước Diên. Nhưng rất ít đề cập đến tôi.

“Kỷ Trần Tinh vẫn muốn quay lại, nếu làm em giận, anh ta sẽ không có nhiều tài nguyên như vậy.”

“Nhưng chị nghĩ chúng ta không nên vội vàng, đợi dư luận lắng xuống, hơn nữa chị thấy diễn xuất của Lục Chước Diên cũng có tiến bộ, đến lúc đó sẽ có sự phản hồi.”

Tôi thấy chị Đường nói đúng, nhưng vẫn lo lắng.

“Tôi không có vấn đề gì.”

“Anh…”

“Tôi thực sự không có vấn đề, danh tiếng không quan trọng với tôi.”

“Vậy thì cứ quyết định vậy đi, tôi đi đây, hai người cứ nói chuyện nhé.”

12.

Lục Chước Diên ngồi tựa lưng vào sofa, anh nở nụ cười, hai tay gối sau đầu.

Giọng điệu lơ đãng.

“Cô Giang nhỏ.”

Mỗi khi anh ta gọi tôi như vậy thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt.

“Ngày mai là cảnh hôn đầu tiên, đạo diễn nói, để tôi tìm em tập diễn.

“Ông ấy nói em có kinh nghiệm phong phú.”

“Gì chứ.” Tôi phản bác: “Rõ ràng là chưa quay bao nhiêu lần mà.”

“Thật sao?”

Lục Chước Diên tiến lại gần tôi: “Vậy chúng ta cùng tiến bộ đi?”

Cảnh quay ngày mai sẽ diễn ra tại hồ bơi. Lục Chước Diên coi tựa sofa như tựa bờ hồ.

Tay anh đặt sau lưng tôi, tay kia chống lên sofa.

Gương mặt anh ở khoảng cách rất gần, đôi mắt ấy dường như tan chảy, nhìn chằm chằm vào môi tôi.

Hơi thở đan xen, tôi không dám thở mạnh.

Mũi chạm vào nhau, tôi lo lắng chớp mắt.

Môi anh hạ xuống. Chỉ còn cách môi tôi chưa đến hai centimet, nhưng lại dừng lại.

“Ở đây có một máy quay phải không?

“Vì vậy chúng ta phải nghiêng đầu như thế này.

“Như thế này sẽ trông đẹp hơn.”

“Lúc hôn đừng để va vào nhau, tôi sẽ nghiêng trái, em nghiêng phải.”

Khi nói, hơi thở của anh phả vào mặt tôi. Ánh mắt như dán chặt vào môi tôi, giống như nhìn một con mồi ngon.

Anh ta nghiêng đầu.

“Ồ đúng, phía sau còn ba máy quay nữa.”

“Thật tiếc, không thể sử dụng vị trí gần được.”

“Cô Giang nhỏ, em cho phép đi, tôi có thể hôn em không?”

Tim tôi không kiểm soát được mà đập mạnh. Môi tôi run rẩy, cổ họng vừa ngọt vừa dính.

Phải rất khó khăn mới có thể kiểm soát nhịp tim, khó khăn lắm mới thốt ra được.

“Có… thể.”

Anh ta hôn xuống. Môi anh ta và con người anh ta hoàn toàn khác biệt, rất mềm.

Anh dùng đầu răng cắn nhẹ tôi: “Cô Giang nhỏ, có thể đưa lưỡi ra không?”

“Có… thể…”

Hơi thở bị cướp đi hoàn toàn. Bàn tay sau lưng kéo tôi lại gần, tôi bị ép phải chịu đựng.

Cơn bão cuồng phong dần dần biến thành mưa dầm liên miên.

Giây cuối cùng, anh l.i.ế.m môi tôi.

“Cô Giang nhỏ dễ ngại như vậy, ngày mai quay phim phải làm sao đây?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8