Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngôi Sao Nhỏ Của Anh
Chương 17,18: Cục cưng ngoan, khóc đi, tôi muốn nghe…

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:42:12 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17.

Cảnh quay trước mắt rất quan trọng. Kể về việc nhân vật nam thứ bị bệnh tâm lý bắt giữ nữ chính, sau đó được nam chính cứu thoát.

Khi nam thứ đến truy đuổi, hai người đã đấu nhau.

Điểm nhấn nằm ở Lục Chước Diên.

Chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra bản chất của Lục Chước Diên là hoang dã và điên rồ đến mức nào.

Anh kéo tôi ra sau lưng. Ngón tay kẹp một điếu thuốc vừa mới châm.

Lúc đó, vào lúc hoàng hôn sắp buông xuống, Kỳ Thần Tinh trong bộ vest bảnh bao đã đến.

Lục Chước Diên ngậm điếu thuốc vào miệng. Ánh mắt anh lạnh lùng, dữ dằn, mang theo cảm giác chec chóc.

Anh cầm lấy cây gậy gần đó, không nói một lời liền quất vào người Kỳ Thần Tinh.

Có một khoảnh khắc, tôi nghĩ rằng nếu đây không phải là đang quay phim, Lục Chước Diên sẽ không do dự mà đập vỡ xương chân của Kỳ Thần Tinh.

Kỳ Thần Tinh cười nhẹ, khóe miệng dính m/áu.

Hai người lao vào đánh nhau.

Ban đầu, định sẽ thêm chút “hoá trang vết thương” cho họ, nhưng có vẻ như không cần thiết nữa.

Lục Chước Diên ngồi lên người Kỳ Thần Tinh, đầu gối đè lên cánh tay anh ta. Điếu thuốc cháy dở ngậm ở khóe miệng, nắm đ.ấ.m anh cứng rắn, từng cú đ.ấ.m vào người Kỳ Thần Tinh.

Kỳ Thần Tinh cũng rất nhập vai, cuộc đấu rất kịch liệt.

Cả hai người đều bị lăn lộn đến lem luốc.

Mồ hôi chảy xuống từ gò má Lục Chước Diên, khóe miệng anh rỉ má/u, nét mặt lạnh lùng, thái dương rung lên vì kích động.

Anh như một con thú hoang, bóp cổ Kỳ Thần Tinh, ngậm điếu thuốc sắp cháy hết, dí vào cổ họng Kỳ Thần Tinh. Từng lời nói lạnh lùng nhưng sâu sắc vang lên trong máy thu âm đang hoạt động.

“Nếu còn lần nữa, tôi không đảm bảo rằng điếu thuốc này sẽ không thiêu cháy cổ họng của anh.”

Đạo diễn không hô “cut”, có lẽ định quay một lần hoàn hảo.

Tôi rơi nước mắt, điều chỉnh lại trạng thái.

Khoảnh khắc Lục Chước Diên tiến về phía tôi, anh ném cây gậy trong tay đi, sau đó chậm rãi châm thêm một điếu thuốc.

Áo ba lỗ đen của anh đã nhàu nát bẩn thỉu, dáng vẻ lôi thôi nhưng không suy sụp.

Biểu cảm của anh vẫn lạnh lùng.

Trong kịch bản, vì hành động tự ý của nữ chính mà dẫn đến tất cả những chuyện này. Vì vậy, nam chính lúc này đang tức giận.

Nhưng tôi cảm thấy, cơn giận của Lục Chước Diên không phải diễn.

Anh tiến về phía tôi dưới ánh hoàng hôn, gương mặt cứng rắn bị ánh sáng hoàng hôn mềm mại chiếu vào, nhưng không thể xóa tan đi cảm giác lạnh đến thấu xương.

Khói thuốc bốc lên, anh đến trước mặt tôi, hít một hơi thuốc.

Trong kịch bản, đây là lúc nữ chính kiễng chân lên để hôn, vì tức giận, nam chính đã thổi hết khói thuốc vào miệng nữ chính.

Rất khó chịu.

Tôi ngước mắt, kiễng chân, vòng tay qua cổ Lục Chước Diên, treo mình lên.

Lục Chước Diên không di chuyển như trong kịch bản.

Nhưng khi tôi hôn lên, anh lại nắm lấy cổ tôi, từ chối nụ hôn đó.

Tôi ngẩn người, anh tức giận đến vậy sao?

Lục Chước Diên rũ đuôi mắt mỏng xuống, liếc nhìn tôi, sau đó nghiêng đầu, thổi hết khói thuốc ra ngoài. Bày tay to lớn nắm chặt sau cổ người con gái, dùng thêm lực.

Anh cúi xuống, nhẹ nhàng nhưng đầy mạnh mẽ, hôn tôi ngấu nghiến.

Nụ hôn lẫn mùi t.h.u.ố.c lá có chút cay, người đàn ông hoàn toàn say đắm, từ từ chậm rãi nghiền nát bờ môi anh đào căng mọng.

Tay anh ta thả xuống, ngón tay kẹp điếu thuốc đỏ tươi lặng lẽ cháy hết trong nụ hôn.

Không ai để ý.

Sau khi kết thúc, nhiều người đã vỗ tay nhiệt liệt.

Bản thân tôi thì bị nụ hôn kia làm cho choáng váng.

“Chước Diên à, tại sao cậu lại thổi khói ra ngoài vậy?”

Lục Chước Diên ném điếu thuốc: “Thuốc giả, không thơm lắm.”

“Đạo diễn, tôi đi tắm trước.”

“Vậy… tôi cũng đi tắm.”

Trước khi tắm, tôi nhìn vào điện thoại, bảng xếp hạng tìm kiếm đã nổ tung.

Vì bài đăng Weibo đơn phương công khai của Kỳ Thần Tinh, đã khiến mọi người hoang mang.

Nhưng ngay sau đó, Tống Vũ Lan đã đăng một bài viết trên Weibo. Tố cáo Kỳ Thần Tinh bỏ rơi người mới, quay lại tìm người cũ.

Fan của hai người đã cãi nhau trên Weibo hơn chục lần rồi.

Tôi lặng lẽ đứng ngoài cuộc.

Lúc này còn một việc quan trọng hơn.

18.

Sau khi kết thúc cảnh quay đêm, nhiều người đã về. Lục Chước Diên tắm xong thì bước ra gọi xe.

Anh vẫn thích mặc áo ba lỗ, gió đêm thổi qua khiến tấm áo mỏng phồng lên.

“Lục Chước Diên, anh có thể đưa tôi về nhà không?”

Anh nhìn tôi một cái, không nói gì. Sau đó thì quay lại ngồi vào ghế lái.

Suốt đường đi chúng tôi không nói gì, tôi cũng cố tìm chuyện để nói: “Anh đã xem bảng xếp hạng tìm kiếm chưa? Kỳ Thần Tinh và Tống Vũ Lan cãi nhau dữ dội ha ha.”

“Xem rồi, khá ồn ào.”

“Ha ha, tôi chỉ thích gây chuyện.”

“Đúng vậy, cô rất giỏi gây chuyện, kéo cả tôi vào.”

“Gì cơ?”

“Không có gì, đến nơi rồi.”

Chúng tôi ngồi trong xe, xe rất tối, không ai xuống trước.

Tôi đột ngột mở miệng, giọng hơi run: “Anh… muốn lên ngồi một lát không?”

Lục Chước Diên xuống xe, mở cửa bên tôi.

Lúc tôi bước xuống xe, anh vẫn không quên dùng tay chắn cửa trên đỉnh đầu.

Tôi vẫn đi giày cao gót, bước trước một bước vào thang máy, anh cũng theo sát phía sau. Đến nơi, cửa dùng dấu vân tay để mở.

Lục Chước Diên đột ngột nói.

Giọng nói của anh trong bóng tối càng trở nên rõ ràng.

Anh nói: “Giang Nguyện, tôi thích em.”

Sau ba lần nhập sai mật khẩu tôi mới mở được cửa. Tiếng cửa đóng vang lên sau lưng tôi.

Tôi quay lại đẩy Lục Chước Diên vào tường.

Đôi mắt anh sâu thẳm, bên trong chứa đầy xúc cảm.

“Tôi cũng thích anh.” Tôi nắm lấy cổ áo anh: “Vậy chúng ta sẽ hẹn hò chứ?”

Lục Chước Diên nuốt nước bọt. Giọng anh khàn khàn.

“Hẹn.”

Hôn nhau từ cửa đến sofa. Tôi ngồi trên đùi Lục Chước Diên, còn anh thì ngẩng đầu lên hôn.

Lục Chước Diên cuộn váy tôi lên, xoa xoa xương cụt. Bàn tay không ngần ngại kéo đồ bên trong của tôi lên cao.

Giọng nói dụ dỗ: “Nguyện Nguyện, có thể cởi không?”

Cơ thể tôi nóng rực.

“Anh cũng cởi đồ của những cô gái khác như thế sao?”

Lục Chước Diên giữ eo tôi: “Không.

“Tôi chỉ muốn làm với em.”

Trong cơn mơ hồ, ngoài cửa có tiếng gõ cửa.

Kỳ Thần Tinh hét lên: “Giang Nguyện, em đang làm gì vậy?

“Gã đàn ông hoang dã đó đã về nhà với em đúng không!”

“Ngay lập tức cắt đứt với anh ta, tôi sẽ coi như không có gì xảy ra.”

Lục Chước Diên cắn tai tôi, đưa điện thoại đến trước mặt tôi: “Không phải đã nói sẽ trả ơn tôi sao, bảo hắn cút đi.”

Tôi nghiến răng hét vào điện thoại: “Cút.”

Tôi như một quả bóng lò xo trên chiếc giường bật nảy, đầu óc quay cuồng, không nghe rõ, không nhìn rõ.

Chỉ còn giọng nói dỗ ngọt của Lục Chước Diên bên tai.

“Cục cưng ngoan, khóc đi, tôi muốn nghe…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8