Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ngự Quỷ Phu Nhân
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-14 01:47:19 | Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta ra lệnh mang tổng quản của tám doanh trại – Lữ Huân lên. Đêm qua ta đã phái người bắt ông ta, thủ hạ thân tín của ông ta cũng bị bắt không kịp trở tay.

 

Ông ta nhổ một bãi nước bọt, chửi: “Muốn c.h.é.m muốn g.i.ế.c cứ tự nhiên, lão tử tuyệt không đầu hàng bọn ngươi, bọn tiểu nhân hiểm độc!”

 

“Hiểm độc không phải là chủ hoàng đế của ngươi sao?” Ta hỏi lại.

 

Lưu Cảnh đang rúm ró trong góc, bị hai binh sĩ giữ chặt, một chiếc giày rồng cũng bị rớt ra.

 

Ta từ tốn nói: “Bệ hạ bảo ta giữ kinh thành, ngầm lại giao mật chỉ cho tổng quản Lữ, sau khi ta đẩy lùi Cố Niên Võ, thừa loạn g.i.ế.c ta, rồi đổ tội cho Cố Niên Võ.”

 

Lữ Huân ngạc nhiên nhìn ta: “Hoàng thượng truyền mật chỉ cho ta, chỉ có ta và hoàng thượng có mặt, làm sao ngươi biết được?”

 

Ông ta nói vậy, chính là thừa nhận rồi.

 

Nhiều tướng lĩnh có mặt từng cùng ta vào sinh ra tử, một số là mưu sĩ của phụ thân ta, còn một số quan lại có quan hệ họ hàng với nhà Hiên Viên. Ta là chủ Hiên Viên thị, bị hoàng đế đối xử như vậy, họ lập tức đứng ra bất bình thay ta.

 

“Ngươi không dung nạp nổi công thần!” Ta tức giận quát vào mặt Lưu Cảnh.

 

Lưu Cảnh mắt đỏ ngầu, khinh bỉ cười lạnh vài tiếng.

 

Đến nước này, hắn biết nói nhiều cũng vô ích.

 

“Bệ hạ, người nói người xem, sao lại… aizzz!”

 

Lý thừa tướng tức giận chỉ vào Lưu Cảnh, bất lực lắc đầu, rồi quay sang nhìn Cố Niên Võ: “Này, đây là lý do ngươi muốn làm hoàng đế sao?”

 

“Không phải.”

 

Cố Niên Võ đáp: “Bổn tướng chỉ biết cầm quân đánh giặc, không biết làm hoàng đế.”

 

Lý thừa tướng gật đầu tán thành.

 

“Phu nhân của ta thích hợp làm hoàng đế hơn.”

 

Lý thừa tướng trợn tròn mắt như hai quả chuông đồng.

 

17.

 

“Đúng vậy, người muốn làm hoàng đế là ta.”

 

Ta chân thành nhìn các vị đại thần đang sững sờ.

 

“Nữ tử làm hoàng đế? Chưa từng nghe qua!” Lý thừa tướng giận dữ, râu mép rung lên, phẩy tay áo nói: “Thật là chuyện hoang đường!”

 

Cố Niên Võ đứng thẳng người, lời lẽ ngắn gọn: “Chưa từng có không có nghĩa là không thể.”

 

“Trước đây cũng chưa từng có nữ tử cầm quân, nhưng tiên đế không ngại dùng người tài, Hiên Viên tướng quân đã giành vô số thắng lợi trên chiến trường, không thua kém bất kỳ nam nhân nào. Có thể thấy chỉ dùng giới tính để định nghĩa một người không chỉ hẹp hòi mà còn ngu xuẩn.”

 

Hắn dường như chợt nhớ ra điều gì thú vị, đôi mắt phượng đẹp đẽ quét qua những người có mặt, cười nói:

 

“Khi nghe tin bổn tướng sắp tấn công kinh thành, chẳng phải chư vị đại nhân cũng co rúm lại, để phận nữ nhi như Hiên Viên tướng quân ra nghênh chiến sao?”

 

Họ cúi đầu, xấu hổ không dám lên tiếng.

 

Ta không kìm được cười, vừa hay bắt gặp ánh mắt Cố Niên Võ nhìn qua, hắn tinh nghịch nháy mắt, như đang cầu xin ta khen ngợi.

 

“Thiên hạ đã định, đối mặt với sức mạnh tuyệt đối, nhiều lời với các người cũng vô ích.”

 

“Những ai lưu luyến chủ cũ có thể qua theo Lưu Cảnh, nửa đời sau ở trong ngục cũng có nhau mà chăm sóc.”

 

“Những kẻ tự cao tự đại, không ưa ta, hoặc muốn làm quan để kiếm chác, thì mau rời đi.”

 

“Nếu các ngươi muốn tiếp tục làm quan tốt, thì ở lại.”

 

“Nếu ai còn dám nhắc đến chuyện ta là nữ tử, ta sẽ c.h.é.m đầu kẻ đó!”

 

Trong đại điện trống vắng, yên lặng hồi lâu.

 

Một số người lặng lẽ tháo mũ ô sa, rời đi.

 

Những người còn lại đã quyết tâm.

 

Lý thừa tướng dù mặt vẫn đầy vẻ căm hận, nhưng cũng không rời đi.

 

Cố Niên Võ quỳ một gối về phía ta:

 

“Thần, cung thỉnh phu nhân đăng cơ!”

 

Những người khác cũng quỳ xuống theo, tiếng hô vang trời:

 

“Thần, cung thỉnh bệ hạ đăng cơ!”

 

18.

 

Ta là nữ đế đầu tiên trong lịch sử.

 

Thực ra Cố Niên Võ cũng muốn làm hoàng đế.

 

Ta rất thẳng thắn: “Hay là thế này, chúng ta hòa ly, đường đường chính chính tranh một trận, ai thắng thì làm hoàng đế.”

 

Nghe vậy, hắn quyết định không tranh nữa.

 

Nhưng hắn đưa ra điều kiện vô cùng khắc nghiệt, phong hắn làm hoàng phu, hậu cung chỉ có mình hắn, không được lập tam cung lục viện.

 

Ta thở dài đồng ý.

 

Cố Niên Võ ngạc nhiên: “Dù chúng ta có kế hoạch kỹ lưỡng, trong ngoài phối hợp, nhưng so với tưởng tượng thuận lợi hơn nhiều.”

 

“Ta chưa từng đánh trận nào mà thuận lợi như vậy, đúng là… Như được thần trợ.”

 

Hắn nói là “thần”.

 

Ha ha, ta triệu hồi rõ ràng là quỷ mà!

 

Ta không nhịn được cười: “Vậy không tốt sao?”

 

Hắn chống cằm nhìn ta, ánh mắt đầy thăm dò: “Dù những chuyện khác có thể giải thích được, nhưng làm sao nàng biết Lữ Huân phản bội nàng, làm sao nàng biết Lưu Cảnh đưa mật chỉ g.i.ế.c nàng cho ông ta?”

 

“À, ta có người trong cung.”

 

“Ta đã kiểm tra, không có ai.” Hắn khẳng định: “Nàng thậm chí lười đến mức không cài nổi một tai mắt trong cung.”

 

“….”

 

Cài tai mắt làm gì, tốn sức tốn của!

 

Ta có những hồn ma của riêng mình.

 

Chúng không chỉ là thanh kiếm của ta, c.h.é.m vào kẻ địch mà còn là đôi mắt, đôi tai của ta.

 

Khi đêm khuya tĩnh mịch, chúng lẻn vào tư dinh của các đại nhân, nghe ngóng thái độ của họ đối với triều đình.

 

Hầu hết quan viên đã sớm bất mãn với Lưu Cảnh, nói rằng nếu hoàng tộc không tuyệt tự ở đời này, dù thế nào cũng không để hắn làm hoàng đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8