Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Cha Mù Của Ta Muốn Nạp Thiếp
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:02:06 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta không quan tâm nhà khác, ngươi ký vào cái này trước rồi chúng ta hãy nói chuyện khác.”

 

Cha ta nhất quyết không chịu ký.

 

“…”

 

Mẹ ta khẽ thở dài.

 

Dưới ánh trăng yếu ớt, ta thấy mẹ ta rút d.a.o ra.

 

6

 

“Mẹ.”

 

Ta run rẩy gọi một tiếng.

 

Mẹ ta đột ngột quay đầu lại, phát hiện ta chưa ngủ, có chút ngạc nhiên.

 

“Mẹ, con hơi khát, mẹ có thể rót cho con một cốc nước không?”

 

Mẹ ta nhìn ta, từ từ buông con d.a.o trong tay xuống, xoa đầu ta: “Được, mẹ đi rót nước.”

 

Ta không phải sợ cha ta bị thương, ta chỉ không muốn mẹ ta mang tội g.i.ế.c người.

 

Chuyện tối nay, hàng xóm láng giềng đều nhìn thấy.

 

Nếu cha ta bị giết, mẹ ta chắc chắn là người đầu tiên bị nghi ngờ.

 

Cuộc sống của ta và mẹ ta tuyệt đối không thể bị ông ta hủy hoại.

 

Cha ta hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra, giọng điệu không kiên nhẫn: 

 

“Sau này không được nhắc đến chuyện hòa li nữa.”

 

Nói xong, ông ta quay người ngủ khò khò.

 

Ta uống xong nước, mẹ ta ôm ta nằm xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng ta: “Ngủ đi.”

 

Ta nghẹn ngào: “Mẹ, con muốn cùng mẹ rời khỏi đây, mẹ đừng bỏ con lại.”

 

Động tác của mẹ ta khựng lại, bà biết vừa rồi ta đã chứng kiến mọi chuyện.

 

Bà nắm tay ta: “Vân nhi, mẹ sẽ không làm chuyện ngu ngốc đâu.”

 

Ta dần chìm vào giấc ngủ trong tiếng vỗ về của mẹ.

 

Sáng hôm sau, ta bị tiếng hét của cha ta đánh thức.

 

Ta ngồi dậy, chỉ thấy ông ta đang quơ quơ hai tay trong không khí, trên mặt đầy vẻ kinh hoàng.

 

“Tần Duyệt… nương tử! Nàng ở đâu?”

 

Mẹ ta đứng trên mặt đất, mặt không biểu cảm nhìn ông điên cuồng mò mẫm.

 

Ông ta không tìm thấy mẹ ta, lại nghe thấy động tĩnh ở phía ta muốn xuống giường, đột nhiên lao tới.

 

Ta không kịp né tránh, bị ông nắm lấy cổ tay.

 

“Vân nhi, nữ nhi ngoan của ta, là con phải không?”

 

Ta dùng sức giãy ra: “Buông ra!”

 

Ông ta hoảng hốt nói: “Vân nhi, bây giờ là ban ngày hay ban đêm?”

 

Ta nghiến răng nói: “Là ban ngày! Bên ngoài nắng đang chói chang, ngươi không thấy sao?”

 

7

 

“Không thể, nhất định không thể!”

 

Ông ta nắm chặt lấy cổ tay ta.

 

Thấy cổ tay ta sắp bị bóp đến tím tái, mẹ ta tiến lên hai bước.

 

“Lâm Thành, ngươi buông Vân nhi ra.”

 

Cha ta nghe thấy giọng mẹ ta, như thể bắt được cọng rơm cứu mạng, quay sang nắm lấy tay mẹ ta.

 

“A Duyệt, ta bị làm sao vậy? Sao ta lại không nhìn thấy nữa rồi?

 

“Thuốc mà trước đây ngươi đưa ta uống đâu? Bây giờ còn không?”

 

Mẹ ta lạnh lùng nhìn ông ta: “Ngươi quên rồi sao? Ngay khi ngươi sáng mắt trở lại, ngươi đã vứt hết những loại thảo dược đó cùng với cây gậy của ngươi đi.”

 

“Là ngươi tự nói, ngươi không cần dùng đến những thứ đó nữa.”

 

Người ta đều nói rằng việc đầu tiên mà người sáng mắt lại làm là vứt bỏ cây gậy của mình.

 

Trước đây ta không tin nhưng giờ đây ta tận mắt chứng kiến cha ta đối xử với ta và mẹ ta như thế nào, ta mới biết câu nói đó là thật.

 

Ta và mẹ ta đối xử tốt với ông ta, giống như cây gậy của ông ta khi ông bị mù.

 

Ông ta cần đến chúng ta, mới đối xử với chúng ta bằng vẻ mặt tươi cười, lời nói dễ nghe.

 

Một khi ông ta không cần chúng ta nữa, ông chỉ hận không thể lập tức ném chúng ta thật xa, sợ người khác biết ông từng là một người mù.

 

Bây giờ ông ta lại bị mù một lần nữa, mới biết được tầm quan trọng của những loại thảo dược và cây gậy đó đối với mình.

 

Nhưng mọi chuyện đã muộn.

 

Không ai có thể chu đáo, ân cần chăm sóc ông ta như mẹ ta và ta trước đây.

 

Không ai sẽ bất chấp mưa bão lên núi hái thảo dược cho ông ta, càng không có ai nắm tay ông ta dẫn ông từng bước làm quen với bóng tối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8