Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Giao Hàng Hiện Đang Cách Bạn 0 Mét
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:02:24 | Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chạy đi, mau chạy đi!”

Anh Triệu lớn tiếng kêu gọi.

Tôi sững sờ đứng yên tại chỗ, không biết phải làm gì.

Anh Triệu không phải đã c.h.ế.t rồi sao? Anh ấy bị người giao hàng giết, chảy rất nhiều máu, đầu còn bị chặt ra. Đó là điều tôi đã chứng kiến tận mắt!

Anh Triệu dường như hiểu được tâm trạng của tôi. Anh giữ chặt người giao hàng đang vật lộn, đá văng thím Lý đang tiến lại gần, rồi hét lớn về phía tôi:

“Không còn thời gian giải thích đâu, đừng chần chừ, chạy ngay đi! Chỉ có bây giờ mới có thể thoát ra ngoài!”

Lúc đó, tôi mới để ý thấy cả bàn tay phải của anh Triệu đã không còn.

Có phải anh Triệu chỉ bị chặt mất tay phải nhưng vẫn chưa chết?

Tất cả những gì xảy ra tối nay quá kỳ lạ!

Tôi không dám nghĩ thêm về chi tiết. Nhưng nếu anh Triệu bảo tôi chạy, tôi không thể lãng phí thời gian.

Càng kỳ lạ là, chân tôi vừa đau đớn lúc trước giờ đã hoàn toàn bình phục.

Tôi nhanh chóng đứng dậy, lao xuống cầu thang.

Phía sau là tiếng kêu gào tuyệt vọng của anh Triệu.

Nước mắt đã ướt đẫm khuôn mặt tôi.

Nhưng lần này, tôi không gặp phải những tầng lầu kỳ quái nữa.

Chẳng mấy chốc, tôi đã đến được sảnh của tầng một.

Bên ngoài sảnh có một chiếc xe cảnh sát đậu sẵn.

Cảnh sát! Cảnh sát đã đến rồi!

Tôi vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy về phía xe cảnh sát.

Nhưng ngay khi tôi chạy ra khỏi cửa tòa nhà, tôi lập tức mất ý thức.

Khi tôi mở mắt, tôi nhận ra mình đang nằm trong phòng bệnh.

Xung quanh giường bệnh, có mặt gia đình và bạn bè của tôi. Ngoài ra, còn có một cô cảnh sát trông rất dịu dàng.

Gần tôi nhất là ba mẹ. Khi thấy họ, tôi không kiềm được xúc động, nước mắt rơi lã chã.

“Thật tốt quá, con được cứu rồi!”

Sau đó, tôi vội vàng nắm lấy tay áo mẹ, hỏi dồn dập:

“Anh Triệu đâu? Anh ấy thế nào rồi? Anh ấy cũng ở bệnh viện này sao?”

“Mẹ rất tiếc, anh Triệu đã c.h.ế.t rồi.”

Mắt mẹ đẫm lệ.

“Chết rồi?”

Tôi lùi lại, lẩm bẩm không tin vào tai mình.

“Anh Triệu đã hy sinh để cứu con! Con sống sót, còn anh ấy thì chết…”

“Không, Tiểu Ngữ.”

Bố đứng bên cạnh cắt lời tôi.

“Thực ra… con cũng đã c.h.ế.t rồi.”

“Con c.h.ế.t rồi? Điều đó có nghĩa là gì?”

Tôi hoảng loạn.

“Tiểu Ngữ, con thật sự không nhớ gì sao?”

Mọi người nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

Đột nhiên, tôi cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Tôi ôm lấy đầu, nhưng cơn đau không hề giảm bớt.

Những ký ức ùa về như thủy triều, tôi cuối cùng cũng nhớ ra mọi chuyện.

….

Thì ra, tôi và mẹ con thím Lý đều sống trong cùng một tòa nhà. Tôi sống ở tầng sáu, mẹ con thím Lý sống ở tầng năm, còn anh Triệu thì ở tầng bảy.

Con trai của thím Lý, Dương Siêu, không có trình độ học vấn hay kỹ năng gì đặc biệt. Năm trước, anh ta từng bị ghi án vì gây sự, nên không tìm được việc làm, phải sống bằng nghề giao hàng.

Ngược lại, anh Triệu là một người trẻ tuổi tài giỏi, làm việc cho một công ty nổi tiếng với mức thu nhập cao.

Một lần tình cờ, Dương Siêu nhận được đơn hàng giao hàng của tôi.

Ngay từ lần đầu tiên gặp tôi, anh ta đã mê mẩn và muốn tôi làm bạn gái của anh.

Dù tôi đã từ chối rõ ràng, anh ta vẫn không từ bỏ, thường xuyên quấy rối tôi nhờ vào việc chúng tôi sống trong cùng một tòa nhà.

Tôi cảm thấy rất khổ sở.

Một lần, khi Dương Siêu kéo tôi ở cửa nhà, anh Triệu đã tình cờ thấy được.

Anh Triệu, người luôn nhiệt tình và có tinh thần công bằng, đã mắng mỏ và đuổi Dương Siêu đi ngay lập tức.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8