Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Tôi Thích Vậy Mà Lại Là Đối Thủ Của Idol Tôi
C15

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:03:38 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8.

 

Cho đến tận khi tôi ngồi trong đồn cảnh sát, mắt to trừng mắt nhỏ với Chu Dịch Nhiên, tôi mới ý thức được lời hắn nói lúc kết thúc chương trình nghĩa là gì.

 

Ở trước mặt hắn, cảnh sát lục ra được acc clone của tôi, khôi phục tất cả ghi chép tám chuyện của tôi và Chu Dịch Nhiên.

 

Ở ngay trước mặt hắn, cảnh sát lại khiếu nại tài khoản game của tôi để nó trở lại.

 

Bằng chứng như núi, dù bây giờ tôi muốn chạy cũng không chạy được.

 

Tôi vạn lần không ngờ tới, Chu Dịch Nhiên vì để tìm ra tôi mà không tiếc báo cảnh sát, bảo rằng tôi lừa tiền hắn.

 

Số tiền rất lớn, cảnh sát không thể không lần ra manh mối, tìm đến tôi ngay trong đêm.

 

Sau khi tìm được tôi, hắn còn nói muốn tự mình giải quyết vấn đề, dẫn theo tôi ra ngoài.

 

Lăn lộn trong cục cảnh sát đến hơn nửa đêm, lúc ra khỏi cục cảnh sát, tôi mới cảm nhận được gió lạnh mùa đông lạnh thấu xương nhường nào.

 

Lúc tới tôi còn chẳng kịp mặc áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng manh đứng trong gió rét, giờ phút này bị cóng đến mức răng run lập cập, hận không thể cắn chít Chu Dịch Nhiên.

 

Tôi xoa xoa tay, hơi rụt cổ, muốn nhanh chóng chuồn khỏi đây, nhưng Chu Dịch Nhiên lại túm mũ len kéo tôi trở về.

 

Ngay sau đó, một chiếc áo khoác lông ấm áp phủ lên người tôi.

 

Tôi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt hắn.

 

Chỉ là khoảnh khắc đối mắt chẳng biết làm dây thần kinh nào của Chu Dịch Nhiên bị đứt nữa.

 

Hắn níu cổ tay tôi lại, nói linh tinh lừa tôi đến một góc vắng vẻ.

 

Không đợi tôi kịp phản ứng đã bị hắn đè lên tường, một nụ hôn nóng bỏng ướt át rơi xuống môi tôi.

 

Tình cảm bị đè nén nhiều ngày rốt cuộc cũng được giải phóng, hắn hung ác hôn tôi, trằn trọc trên môi tôi, hơi thở nóng bỏng và hỗn loạn hòa quyện khiến người ta không phân rõ được.

 

Tôi liều mạng muốn đẩy hắn ra, hắn lại trở tay đè hai tay tôi lên tường, thanh âm mơ hồ không rõ nói: “Sao lại chặn anh*.”

 

*Từ đây đổi xưng hô nha.

 

Tôi không biết rốt cuộc hắn có muốn tôi trả lời hay không, từ đầu đến cuối vẫn im lặng dán môi mình lên môi tôi, khiến tôi không tài nào nói chuyện được.

 

Cho đến khi tôi cắn môi dưới của hắn, hắn ăn đau nên tách ra thì tôi mới có cơ hội mở miệng nói chuyện.

 

“Chặn anh cũng cần lý do hả?”

 

Hắn như bị lời nói của tôi ảnh hưởng, trong mắt đầy sự tổn thương.

 

Chu Dịch Nhiên trên màn ảnh rộng sẽ không bao giờ lộ ra biểu cảm như vậy.

 

Hắn vẫn luôn là người cao ngạo, không coi ai ra gì. Giờ phút này cứ như chú chó lang thang không nơi nương tựa, đáng thương mà nhìn tôi.

 

“Vì anh không đáp lại lời tỏ tình của em nên em tức giận ư?”

 

Tôi bình tĩnh dời mắt: “Không, tôi đây không thù dai.”

 

“Anh không tin.” Chu Dịch Nhiên lách qua đối diện với gương mặt tôi.

 

“Em nói mình không thù dai, vậy tại sao đến giờ em vẫn giận anh chứ?”

 

“Tôi không có giận, tôi chỉ không thích anh mà thôi.”

 

Biểu cảm của Chu Dịch Nhiên hơi đóng băng trong một chớp mắt, sau đó nhẹ nhàng kéo lấy tay tôi, chậm rãi đan xen mười ngón tay với tôi.

 

Ánh mắt hắn dần trở nên nghiêm túc.

 

“Nhưng mà anh vẫn thích em.”

 

“Rất thích rất thích.”

 

“Lần này đổi thành anh theo đuổi em được chứ? Cho anh một cơ hội nhé?”

 

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8