Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Người Yêu Trên Trời Rơi Xuống
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 02:07:03 | Lượt xem: 2

Cuối tuần ở nhà chơi game, ai mà tưởng tượng được sẽ thua cả đêm.

 

Tôi đặt điện thoại xuống để bình tĩnh lại và tự nghĩ: [Không phải chỉ là quỳ xuống mười lần liên tục thôi sao, không có gì to tát cả. Không tức giận, không tức giận. Tiểu Vương, tao cho mày một cơ hội cuối cùng, để cho tao thắng một ván, thắng một ván tao liền đi ngủ.]

 

Lần này, tôi lại vào game.

 

Sau đó, quỳ lần thứ mười một.

 

Lúc đó, tôi cảm thấy huyết áp của mình lập tức tăng vọt, cơn tức giận dâng cao tận trời, cơ thể sắp bùng nổ không thể kiểm soát.

 

Nhưng tôi đã véo lòng bàn tay của mình để kiềm chế.

 

Vì tôi sợ đánh thức bố mẹ.

 

Nếu không tôi chắc chắn sẽ bị hai người họ liên hiệp “giáo dục”.

 

Tuy nhiên, nếu hôm nay tôi không phát điên, chắc chắn tôi sẽ bị nẽ bị nghẹn chết.

 

Thế là tôi rón rén ra khỏi cửa, đi thẳng lên sân thượng.

 

Ngay lúc tôi đẩy cánh cửa sân thượng ra, một làn gió mát ập vào tôi, không cần suy nghĩ, tôi nhắm mắt lại và bắt đầu la to.

 

Lửa giận trong lòng tôi dần dần tan biến theo âm thanh.

 

Tôi xoa xoa n.g.ự.c mình.

 

Thoải mái hơn nhiều.

 

Nhưng…

 

Có gì đó không ổn lắm.

 

Tại sao tầng thượng lại có mùi thịt nướng?

 

Tôi mở mắt ra.

 

Tôi thấy hàng chục cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Lúc đó, ngoài mùi thịt nướng, tất cả những gì lơ lửng trong không khí là sự xấu hổ mà tôi không biết trút vào đâu.

 

Đôi mắt tôi mở to, cứng đờ tại chỗ, quên mất quay người bỏ chạy.

 

Nhìn họ mà đầu tôi sững lại, cười ngượng ngùng nói: “Chà! Nhiều người quá!”

 

 

Bầu không khí dường như đông cứng lại.

 

Tôi khóc không ra nước mắt.

 

Không phải chứ, nửa đêm ai lại đi mở tiệc trên sân thượng?

 

Nói cách khác, hiện tại, tôi chạy hết kịp rồi sao?

 

Đang lúc tôi tính toán làm thế nào rời đi mà không biến thành trò cười cho thiên hạ thì một người đàn ông tóc đỏ trông có vẻ lưu manh đột nhiên ánh mắt sáng lên, hướng người đàn ông bên cạnh mặc áo sơ mi màu đen, khí chất bất phàm mà nháy mắt.

 

“Aiyo, lão Thẩm, bạn gái tìm đến tận cửa luôn rồi kìa.”

 

Thoáng chốc, ánh mắt mọi người nhìn tôi liền thay đổi, mang theo ăn ý không thể nói.

 

Một cô gái tóc ngắn hắng giọng, mỉm cười đầy ẩn ý: “Xem ra lần này lão đại của chúng ta nhất định phải yêu đương rồi.”

 

Tôi: “???”

 

Họ đang nói gì vậy?

 

Tôi chỉ là người qua đường thôi mà, tôi đi trước nha?

 

Một chân thử thăm dò lui về phía sau một bước.

 

Đáng tiếc, tên tóc đỏ hoàn toàn không cho tôi cơ hội này.

 

“Tiểu muội muội, tới thì cũng tới rồi, ăn chút thịt nướng không?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8